Nga và ukraine đều thuộc liên xô
trước đây. Ngày nay, ai đã vong ân bội nghĩa?
Bài học lịch sử máu xương từ sự sụp
đổ của Liên Xô, sự vô ơn và hậu quả mà Ukraine phải nhận để chúng ta rút kinh
nghiệm và có định hướng, lối đi của riêng mình. Không thể để "những đàn
sói chồm lên cắn vào lịch sử cào chiến công, xé xác những anh hùng". Không
kích động hận thù quá khứ, vì tương lai, vì sự hợp tác và phát triển của đất nước.
Nhưng không bao giờ được phép quên lịch sử đau thương nhưng rất hào hùng của
dân tộc ta.
Đó là bài viết mà chúng tôi muốn
mang đến cho khán giả yêu quý của chúng tôi hôm nay. Hãy giúp kênh chúng tôi
phát triển bằng cách nhấn nút đăng ký kênh vì nó hoàn toàn miễn phí, đồng thời
đừng quên nhấn nút hình quả chuông thông báo bên dưới để nhận được thông báo
khi có video mới nhất. Chân thành cảm ơn quý vị đã nhấn like và comment.
NGA VÀ UKRAINE ĐỀU THUỘC LIÊN XÔ
TRƯỚC ĐÂY. NGÀY NAY, AI ĐÃ VONG ÂN BỘI NGHĨA
“Bắn súng lục vào quá khứ”!
------------------
Người Việt Nam vẫn luôn bảo nhau
rằng “con người có tổ, có tông. Như cây có cội, như sông có nguồn”. Đã là cái
giống người thì ắt hẳn chẳng ai là không có nguồn cội, tổ tiên. Nga, Belarus và
Ukraine có chung một nguồn cội và đều là người Rus Kiev, đó là sự thật lịch sử,
không ai có thể chối cãi được. Bên cạnh nước Nga Sa hoàng, Ukraina được gọi là
Tiểu Nga, còn Belarus (Belorussia) thì mang tên Bạch Nga. Ba quốc gia hiện đại ấy,
thực tế, là một khối khăng khít rất khó có thể tách rời trong suốt chiều dài lịch
sử, ba nhánh cây đâm chồi từ một gốc Kievan Rus. Sau gần 500 năm tồn tại, nhà
nước Rus Kiev bị xóa sổ kể từ năm 1240. Đích thân Khả hãn Bạt Đô - con trai của
Truật Xích, tức là cháu nội của Thành Cát Tư Hãn đã cầm quân chỉ huy cuộc tấn
công toàn diện vào lãnh thổ Rus Kievan năm 1237. Nhưng thực ra, trước đó 14
năm, trận đại thắng trên sông Kalka do hai danh tướng Mông Cổ là Triết Biệt
cùng Tốc Bất Đài chỉ huy đã đánh quỵ người Rus Kievan.
1. Lịch sử
Lịch sử dân tộc họ có những
chương huy hoàng nhưng cũng có những hồi rất đỗi bi thương. Đến 1917, cách mạng
tháng Mười Nga vĩ đại do lãnh tụ Cộng sản, Lênin lãnh đạo đã thành công rực rỡ.
Liên bang Xô Viết được thành lập năm 1922, sau cuộc nội chiến kết thúc bằng chiến
thắng của Đảng Bolshevik, Liên Xô được thành lập, thống nhất những quốc gia cộng
hòa bao gồm Nga, Ngoại Kavkaz, Ukraina và Belarus… với sự hỗ trợ của Quân đội
Nga, Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết Ukraina đã kiểm soát được phần lớn lãnh
thổ Ukraina sau Hòa ước Riga giữa Ba Lan-Xô viết. Vào ngày 30 tháng 12 năm
1922, cùng với những nước cộng hòa Nga, Belorussia, và Ngoại Kavkaz, Cộng hòa
Xã hội Chủ nghĩa Xô viết Ukraina là một trong những thành viên sáng lập Liên
bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết (Liên Xô). Nhờ Leenin, Stalin và Khơ Rốt
xốp và những người Nga thì Ukaine mới có cương vực, lãnh thổ như hôm nay.
Dưới ngọn cờ vinh quang của Liên
Xô vĩ đại, Hồng Quân Xô Viết đã viết nên trang sử vẻ vang, cùng với quân đồng
minh, dẫn dắt cả thế giới đánh bại Chủ nghĩa phát xít, Hơn 27 triệu quân dân
Liên Xô đã vĩnh viễn ngã xuống vì độc lập, tự do vì hòa bình thế giới. Chiến
công ấy được ví như mặt trời đỏ, trường sinh thiên chiếu sáng toàn cầu mọi thời
đại. Thế nhưng, sau khi Liên Xô tan rã, các quốc gia lần lượt tuyên bố độc lập,
trong đó có Ukraine. Ukraine được hưởng đầy đủ những thành quả mà Liên Xô kiến
lập. Ukraina được coi là một nước cộng hoà có nhiều điều kiện thuận lợi về kinh
tế so với các vùng khác của Liên Xô, họ có lãnh thổ rộng nhất châu Âu (không
tính Nga) và nắm giữ cùng đất có vị trí địa chính trị quan trọng, nhiều vùng vốn
là thế mạnh về công nghiệp thời Liên Xô…
2. Nga và ukraine và cách nhìn nhận về quá khứ:
Nga tri ân những người Cộng sản, quân và dân Xô Viết anh Hùng:
Có thể nói, nước Nga chính là rường
cột, là hạt nhân trong ngôi nhà chung Liên Xô vĩ đại. Tổng thống Nga và người
dân Nga vẫn luôn tri ân những người Cộng sản thời kỳ Liên Xô. Putin cho chào cờ
và hát quốc ca Liên Xô, hàng năm tổ chức kỷ niệm ngày chiến thắng Phát xít với
quy mô lớn, gắn với duyệt binh trên Quảng trường Đỏ. người dân luôn ghi nhớ
chính nhân dân Liên Xô (trước đây) là những người đã viết nên chiến công hiển
hách này. Tổng thống Putin nhấn mạnh dù không cùng quốc tịch và tín ngưỡng tôn
giáo, nhưng tất cả đã anh dũng chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất quê hương. Tổng
thống Putin cũng đề cao tinh thần dũng cảm, kiên cường của những người lính
Xô-viết. Nhà lãnh đạo Nga khẳng định, Ngày Chiến thắng luôn là dấu mốc thiêng
liêng đối với nước Nga và người dân Nga. Trong Thông điệp Liên bang năm 2020, Tổng
thống Vladimir Putin từng nhấn mạnh, đối với nước Nga, ngày 9-5 là ngày lễ vĩ đại
nhất, thiêng liêng nhất, khẳng định quyết tâm “dùng sự thật để chống lại những
luận điệu dối trá trắng trợn và những mưu đồ viết lại lịch sử”.
Ukraine xét lại lịch sử, hạ bệ chiến công, “xé xác các anh hùng”, tôn
thờ chủ nghĩa phát xít:
Vào năm 2014, khi diễn ra một cuộc
nổi dậy của những người ủng hộ châu Âu nhằm lật đổ Viktor Yanukovych, tổng thống
Ukraine lúc bấy giờ, người đã ký một thỏa thuận liên kết với Liên minh châu Âu
nhưng sau đó đã hủy bỏ nó dưới áp lực từ Nga. Vladimir Putin, tổng thống Nga đã
phản ứng lại trong cùng năm đó bằng cách sáp nhập Crimea và Donetsk và Luhansk
tự trị dưới sự giúp đỡ của Nga. Năm 2013, những kẻ quá khích ở Ukraine đã có
hành đồng vô ơn, thất đức khi chúng chặt đầu tượng LêNin và đến 2015 thì toàn bộ
những tượng đài liên quan đến các anh hùng, lãnh tụ Xô Viết đều bị kéo sập.
Ngày 15/5/2015, sau khi lên nhậm
chức, Tổng thống Ukraine - Poroshenko ký phê chuẩn các dự luật “phi Xô viết
hóa” và “phi cộng sản hóa” Ukraine. Theo đó, các dự luật này chính thức trở
thành luật và có hiệu lực trên khắp quốc gia Đông Âu này từ ngày 15/5/2015. Nội
dung các luật trên đặt chủ nghĩa Cộng sản ngang hàng với chủ nghĩa Phát xít,
lên án đồng thời hai chủ thuyết này và cấm tuyên truyền về chúng. Các đạo luật
cấm sản xuất, phân phối và sử dụng ở nơi công cộng các biểu tượng (kể cả vật
lưu niệm) gắn với thời Xô viết (như cờ, hình ảnh, huy hiệu búa liềm, sao 5
cánh...), cấm sử dụng quốc ca Liên Xô, quốc ca Cộng hòa XHCN Ukraine, quốc ca
các nước Cộng hòa XHCN khác trong Liên Xô. Ukraine thậm chí còn hình sự hóa việc
sử dụng các biểu tượng gắn với Liên Xô. Luật pháp mới của Ukraine đồng thời tôn
vinh các phần tử dân tộc cực đoan đã hợp tác với Đức Quốc xã để chiến đấu chống
lại Liên Xô, coi các phần tử này là “anh hùng giải phóng dân tộc” của Ukraine.
Luật mới thông qua cũng cho phép công chúng tiếp cận kho hồ sơ mật của lực lượng
an ninh Liên Xô. Nhận giặc làm cha, bỏ anh em, láng giềng để theo chân ngoại
bang và họ phải nhận kết cục rất đắng!
3. KẾT CỤC:
Sau hơn 13 ngày tiến công, quân đội
Nga đã làm chủ nhiều vùng trọng điểm ở miền Đông và cả Thủ đô Kiev của Ukraine,
Tổng thống Putin tuyên bố “Nhiệm vụ phá hủy cơ sở hạ tầng quân sự của Ukraine gần
như đã hoàn thành". Hàng lang nhân đạo đã thiết lập. Nga chắc chắn sẽ đẩy
mạnh tiến công, các vũ khí hạng nặng, các loại máy bay ném bom chiến lược...sẽ
được sử dụng để đánh phá các mục tiêu phòng thủ của Ukraine. Tăng thiết giáp,
pháo binh sẽ yểm trợ bộ binh làm chủ chiến trường. Mỹ và NATO lần lượt quay xe,
không còn rêu rao kiểu “Nga xâm lược Ukraine”, thay vào đó họ gọi đây là “cuộc
xung đột Nga - Ukraine”. Chẳng ai mang quân đội của mình sang Ukraine để giúp họ
đánh Nga, thậm chí việc thiết lập vùng cấm bay hay cung cấp máy bay cũng chẳng
dám. Cách duy nhất bây giờ có lẽ là nghiêm túc ngồi vào bàn đàm phán và chấp nhận
trung lập hóa Ukraine. Nhà thơ Gamzatov từng viết: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng
súng lục thì tưong lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác” và Ukraine đã hứng chịu cơn
mưa đại bác. Bài học lịch sử máu xương từ sự sụp đổ của Liên Xô, sự vô ơn và hậu
quả mà Ukraine phải nhận để chúng ta rút kinh nghiệm và có định hướng, lối đi của
riêng mình. Không thể để "những đàn sói chồm lên cắn vào lịch sử/cào chiến
công, xé xác những anh hùng". Không kích động hận thù quá khứ, vì tương
lai, vì sự hợp tác và phát triển của đất nước. Những không bao giờ được phép
quên lịch sử đau thương nhưng rất hào hùng của dân tộc ta./.
-----------------
Lão chăn bò.
Bài học lịch sử máu xương từ sự sụp
đổ của Liên Xô, sự vô ơn và hậu quả mà Ukraine phải nhận để chúng ta rút kinh
nghiệm và có định hướng, lối đi của riêng mình. Không thể để "những đàn
sói chồm lên cắn vào lịch sử/cào chiến công, xé xác những anh hùng". Không
kích động hận thù quá khứ, vì tương lai, vì sự hợp tác và phát triển của đất nước.
Những không bao giờ được phép quên lịch sử đau thương nhưng rất hào hùng của
dân tộc ta.
Rồi ai cũng phải "quay xe"!
Ba Lan thì không dám giao trực tiếp
Mig 29 cho Ukraine, vì như thế là hành động tuyên chiến với Nga. Hoạ diệt quốc
hiện hữu. Mỹ chỉ xúi các nước Nato nhưng không dám nhận để chuyển cho Nga, vì sợ
đối đầu trực tiếp với Nga. Mỹ là con buôn thượng thừa, họ chỉ kích động để bán
vũ khí cho châu Âu, thay Nga cung cấp nhiên liệu với giá cắt cổ, làm suy yếu
Nga... Chẳng đời nào họ giúp Ukraine đánh Nga.
Hà Lan, Đức Không Đồng Ý Ukraine
gia nhập E.U. Pháp, Đức Không Đồng Ý Ukraine gia nhập Nato. Tổng thư ký Nato
Jens Stoltenberg phát biểu “Nato không muốn gây xung đột với Nga mà chỉ muốn
ngăn chặn cuộc xung đột ở Ukraine vượt qua khỏi biên giới của nó”.
Người phát ngôn của E.U cho biết,
E.U không có ý định cấm nhập khẩu năng lượng của Nga. Ngoại trưởng Đức Annalena
Burbock cho biết, nếu Đức cấm nhập khẩu dầu của Nga, thì hoạt động vận tải sẽ dừng
lại. Tổng thống Mỹ Joe Biden cũng viết trên Twitter rằng “Mỹ hiểu rằng các đồng
minh ở Châu Âu sẽ không thể tham gia lệnh cấm nhập khẩu năng lượng từ Nga”. Khi
mùa đông đến, các quốc gia E.U sẽ phải run lên bần bật khi họ phụ thuộc vào khí
đốt, năng lượng của Nga. Về lâu dài họ mới là bên chịu thiệt. Nga vẫn còn thị
trường Trung Quốc, Ấn độ và các nước châu Á...ai thiệt hại trước thì rõ rồi.
Toyota thông báo rằng họ cân nhắc
quay lại thị trường Nga khi mà chưa đầy 1 tuần hãng này thông báo sẽ dừng hoạt
động tại Nga. Ngoại hạng Anh đã âm thầm đổi lại Avatar cũ, bỏ gắn cờ Ukraine
trên đó sau khi bị Trung Quốc dừng phát sóng.
Trong một diễn biến khác, Tổng thống
Ukraine Zelensky vẫn miệt mài lên mạng ca thán: "Chúng tôi đã nghe những lời
hứa suốt 13 ngày. Họ hứa giúp chúng tôi trên bầu trời, sẽ có máy bay và chúng sẽ
được chuyển cho chúng tôi. Nhưng trách nhiệm thực hiện phụ thuộc những người
không thể ra quyết định ở phương Tây suốt 13 ngày qua, những người không thể bảo
vệ bầu trời Ukraine khỏi lực lượng Nga".
Bản chất con buôn tư bản ngày
càng được lột mặt nạ. Hiện Nato và E.U đã thay đổi quan điểm 180 độ khi không gọi
là "Nga xâm lược Ukraine", thay vào đó họ sử dụng cụm từ "cuộc
xung đột Nga - Ukraine. Ai rồi cũng có toan tính riêng mình. Lợi ích quốc gia
là mãi mãi trường tồn, thành viên Nato có hay không, không quan trọng./.
------------
Lão chăn bò.
Ukraine những ngày qua, súng
đã nổ, bom đã rơi. Hàng dòng người ôm nhau, rời khỏi mái nhà của mình để xin tị
nạn. Một khung cảnh hoang tàn, chia ly buồn bã hiện ra ngay trước mắt thế giới.
Khi mới tách khỏi Liên Xô, Ukraine vẫn thừa hưởng một đội quân gần nửa triệu
binh sĩ với kho vũ khí hạt nhân lớn thứ 3 thế giới. Thế nhưng…
Trong con mắt của những cựu sinh
viên từng được nhà nước cử đi du học tại Liên Xô, Ukraine từng là một đất nước
giàu có và tươi đẹp. Thậm chí họ từng là ước mơ, là hình mẫu cho Việt Nam trong
trí nhớ của nhiều người. Trong các quốc gia thành viên của Liên Xô trước đây,
Ukraine là nước cộng hòa phát triển thứ hai chỉ sau Nga, với tiềm lực kinh tế mạnh
mẽ, xã hội phát triển và một đời sống văn minh.
Ở Ukraine còn có nhiều cái nhất.
Quốc gia Đông Âu đứng nhất về xuất khẩu lúa mì, là một trong những nước xuất khẩu
ngũ cốc hàng đầu với các tàu container chuyên chở 12% nguồn cung lúa mì và 16%
ngô của thế giới. Ukraine còn được ví
Nhiều người bày tỏ tiếc nuối, nếu
ngày ấy Ukraine tự lực tự cường, tự đứng trên đôi chân của mình thay vì buông
thả dựa dẫm vào phương Tây thì giờ đây họ sẽ là một siêu cường không kém cạnh
gì so với nước Nga.
Dẫu biết Kiev rất sợ bị kìm kẹp
và đặt nằm trong sự kiểm soát của Moskva, giống như cách mà người dân các nước
Đông và Nam Á lo sợ Trung Quốc. Nhưng Ukraine đã quá bất cẩn, khi cho rằng
phương Tây sẽ đối đãi tốt với mình.
Khi Ukraine phát đi “tín hiệu”, Mỹ
và các nước phương Tây liền nhanh chóng tiếp cận. Họ đến với Ukraine vì đó là
quốc gia có tầm ảnh hưởng thứ hai chỉ sau Nga trong số các quốc gia tách ra khỏi
Liên Bang Xô Viết. Họ chưa hề có mong muốn liên minh, kết giao tình nghĩa anh
em gì với Ukraine.
Mỹ chỉ ôm mộng toan tính, nếu dụ
dỗ thành công Ukraine gia nhập NATO và Liên Minh Châu Âu EU, nó sẽ dẫn đến một
hiệu ứng domino ở các quốc gia từng thuộc Liên Xô. Mỹ đang từng hy vọng các nước
sẽ lần lượt nối đuôi nhau tách khỏi sự ảnh hưởng của Nga và NATO sẽ tiến sát được
biên giới Nga.
Chính điều này sẽ tác động đến sự
ổn định, an ninh, kinh tế và vị thế của Nga, thậm chí là khiến Nga bất ổn và
tan rã, sụp đổ từ bên trong. Nói thẳng ra, cái Mỹ muốn là lật đổ Liên Bang Nga,
còn Ukraine chỉ là quân cờ trong tay họ. Và có thể khẳng định, điều tương tự
cũng đang diễn ra trong cuộc đối đầu Mỹ – Trung.
Do đó, không phải bỗng dưng mà Tổng
thống Putin từng gọi Ukraine là “Cô nàng xinh đẹp của tôi ơi”. Điều này ngụ ý rằng
Ukraine như một cô gái xinh đẹp, nhưng quá mềm lòng và ngây thơ, không nhận ra
rằng những lời đường mật của phương Tây, thực chất là một viên thuốc chuột bọc
đường…
Và đến ngày hôm nay, khi mọi chuyện
đã đi quá xa, quân đội Nga tiến gần Kiev. Tổng thống Ukraine cay đắng nói trước
truyền hình: “Chúng tôi bị bỏ rơi…”
Ông nói: “Chúng ta đã bị bỏ lại một
mình trong cuộc chiến bảo vệ đất nước. Ai sẵn sàng sát cánh chiến đấu cùng
chúng ta? Tôi chẳng thấy một ai… Ai sẵn sàng đảm bảo tư cách thành viên NATO
cho Ukraine? Ai cũng lo sợ. Tôi đã hỏi tất cả các đối tác liệu họ có đứng về
phía chúng ta không? Họ nói đứng về phía chúng ta, nhưng không sẵn sàng đưa
chúng ta vào cùng liên minh với họ!
… Hôm nay, tôi đã trực tiếp hỏi
27 lãnh đạo châu Âu liệu Ukraine có được gia nhập NATO hay không. Mọi người lo
sợ, không trả lời…”
Ukraine và Việt Nam: Một lối đi, hai ngả rẽ
Nhìn biến loạn ở Ukraine, mỗi người
Việt Nam hẳn đã ngẫm rất nhiều về tình cảnh đất nước khi xưa. Từng có một thời,
không ít người hô hào Việt Nam nên đi theo đường lối thân Mỹ chống Trung. Thậm
chí, nhiều tổ chức chống phá còn được lập ra để hô hào cho một con đường “ôm
chân” nước Mỹ.
Đầu tiên, họ hét to hai chữ “nhân
quyền”, chà đạp và làm ô uế hình ảnh nhà nước. Tiếp đó lấy Trung Quốc ra làm
bia, nói chính phủ nhún nhường, không đủ năng lực. Cuối cùng là kêu gọi chúng
ta phải nghe theo họ, thành lập nên một chính quyền thân phương Tây, rằng phải
làm như thế mới giúp chống chọi được với Trung Quốc.
Nhưng sự thực thì, chỉ cần một cú
sẩy chân khi đó, Việt Nam hôm nay đã “ngồi chung mâm” với Ukraine.
Hằng năm, Mỹ vẫn là cái nôi rao
giảng “dân chủ” và “nhân quyền”. Và Việt Nam luôn bị họ công kích vì không đáp ứng
những “tiêu chuẩn” mà Mỹ đề ra.
Mỹ không phải nơi để dựa vào, “miếng
cơm manh áo không đùa với khách thơ”. Mỹ không cho không ai cái gì, còn Ukraine
thì đã quá bất cẩn khi chọn con đường dựa dẫm thái quá vào những người mà họ
cho là “đồng minh”.
Không hiểu rõ ý đồ của đối phương, người thiệt chính là Ukraine
Trước đây, thay vì mua khí đốt
giá rẻ từ Nga, Ukraine chỉ vì muốn nâng cao tinh thần hữu nghị, mà chấp nhận
rút ruột, mua dòng khí đốt với giá cắt cổ từ các nước EU. Và khi giá khí đốt
tăng cao, chính nó đã gây thiệt hại nặng nề cho nhiều lĩnh vực kinh tế trọng yếu
của Ukraine.
Không chỉ thế, từ khi coi phương
Tây là “bạn bè”, Ukraine đã thi hành nhiều chính sách chống Nga cực đoan, bất
chấp những hậu quả kinh tế nặng nề mà nó mang lại. Ở các tỉnh miền Đông trước
đây, vốn đều là những trung tâm công nghiệp chính của Ukraine, các nhà máy từng
chế tạo máy móc, thiết bị, kể cả động cơ tên lửa và động cơ máy bay để xuất khẩu
sang Liên bang Nga. Và chỉ vì một loạt chính sách “tuyệt giao quan hệ” với Nga,
những nhà máy này ngừng làm ăn với các đối tác Nga, khiến cho các xí nghiệp hoạt
động cầm chừng, người lao động mất việc. Các thành phố công nghiệp như
Dnipropetrovsk, Kharkiv, Zaporoze… từ chỗ nhộn nhịp trở nên ảm đạm, không còn sức
sống.
Bất chấp những hành động cầu thị
đó, phương Tây vẫn chưa bao giờ xem Ukraine là bạn. Ông Viktor Medvedchuk, lãnh
đạo đảng Cương lĩnh Đối lập Ukraine, cho rằng trong khi Ukraine hứng nhiều thiệt
hại kinh tế trong khủng hoảng biên giới với Nga, thì phương Tây kiếm lợi lên tới
hàng tỷ USD.
“Các nước phương Tây kiếm được
hàng tỷ USD nhờ tình hình hỗn loạn. Với tuyên bố giúp Ukraine chống lại ‘sự tấn
công của Nga’, Mỹ, Anh và nhiều quốc gia khác kiếm về rất nhiều tiền. Họ đã
thành công bán những thứ rác rưởi quân sự với giá cao cho Ukraine. Họ ký kết những
hợp đồng thương mại béo bở”, ông Medvedchuk nhấn mạnh.
Ông nói tiếp: “Nền kinh tế
Ukraine đã thiệt hại ít nhất 12 tỷ USD bởi tin đồn Nga sắp tấn công và những
gói viện trợ từ Mỹ, EU là không đủ bù đắp. Số tiền đó là không đủ để bù đắp cho
những tổn thất của Ukraine trong cuộc chiến ảo. Các nước phương Tây đang đẩy
chúng ta vào cái hố nợ không đáy. Dòng vốn đầu tư đang ồ ạt chảy khỏi Ukraine.
Và chúng ta sẽ ngày càng phụ thuộc nhiều hơn vào hỗ trợ tài chính quốc tế.”
Càng phụ thuộc vào tiền vay nước
ngoài, Ukraine càng buộc phải tuân theo các điều kiện mà Quĩ Tiện tệ Quốc tế
(IMF) đưa ra, để có thể nhận thêm các khoản vay mới. Một vòng xoáy luẩn quẩn đẩy
Ukraine ngập trong nợ nần.
Tóm lại, dù Mỹ không đạt được mục
tiêu làm tan rã Liên Bang Nga, song họ cũng đã chất đủ tiền vào túi. Mỹ không
thắng lớn thì cũng đã thắng nhỏ và chẳng thiệt gì…
Và đúng như nhiều người đã hỏi: “Ván
cờ Ukraine, nếu Mỹ và Nga cùng thắng, thì ai thua?” Câu trả lời đó
chính là Ukraine.
Mỹ đang ở đâu?
Chỉ vài tháng trước, ngày
30/12/2021, Nhà Trắng phát đi thông điệp: “Tổng Thống Biden đã tuyên bố
rõ ràng rằng, Mỹ cùng với các đồng minh và đối tác sẽ đáp trả dứt khoát nếu Nga
xâm lược Ukraine”.
Chưa đầy hai tháng sau, khi “Chiến
dịch phi quân sự hóa Ukraine” diễn ra khốc liệt thì hành động duy nhất của Mỹ
là bài đăng trên mạng xã hội của ông Biden: “Tôi đang cầu nguyện cho những
người dũng cảm và tự hào của Ukraine”. Thật là cảm động trước nước Mỹ
vĩ đại và những lời “cầu nguyện” của họ….
Cơ hội “lật ngược thế cờ” cho
Ukraine
Sự thật mất lòng, nhưng với Mỹ và
NATO, Ukraine trước nay cũng chỉ là một “cô gái qua đường”. Họ chẳng thiết tha
gì với Kiev khi ván bài đã lật ngửa. Giờ đây ở Ukraine, họ vẫn than vãn việc bị
các “đồng minh” bỏ rơi. Nhưng sự thật cay đắng là chưa từng một ai muốn xem
Ukraine là đồng minh. Chính nhầm lẫn tai hại đó đã khiến cho Ukraine trở nên yếu
đuối, một cuộc chiến bảo vệ đất nước, bảo vệ dân tộc mình mà cứ phải trông chờ
vào nước ngoài. Một điều trái ngược hoàn toàn ở Việt Nam ta trước kia.
Hơn 60 năm trước, khi kêu gọi
kháng chiến chống Mỹ, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng một mực từ chối nhận quân viện
trợ từ Trung Quốc sang. Người đã nói: “Chúng ta nhận súng, đạn, xe sau
này chúng ta sẽ trả. Đất nước thống nhất, giàu mạnh sẽ trả bằng tiền, nhưng nếu
nhận người, nhận sinh mạng thì có trả được bằng tiền hay không?” Chuyện
của dân tộc Việt Nam thì để Việt Nam tự giải quyết, chỉ như thế thì sau này, mới
không một ai có quyền nói ra nói vào vấn đề nội bộ của Việt Nam.
Việt Nam và Ukraine, cả hai đều
có những mối thù dân tộc riêng. Ukraine hiềm khích với Nga, thì Việt Nam cùng
những mâu thuẫn với Trung Quốc. Nhưng chúng ta may mắn khi có được những vị
lãnh đạo sáng suốt và vĩ đại, dẫn dắt đất nước đi đến được như ngày nay. Không
dựa Mỹ chống Trung, làm bạn với tất cả là chủ trương của Việt nam. Điều đó được
thể hiện trong Sách Trắng Quốc Phòng năm 2019, ghi rõ: “Việt Nam chủ
trương không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống
nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt
Nam để chống lại nước khác; không sử dụng hoặc đe dọa vũ lực trong quan hệ quốc
tế.”
Ukraine giờ đây đang nhận lấy bài
học của mình. Nhưng điều may mắn với họ là Nga không “đam mê” chiến tranh như một
“đồng minh” nào đó cách xa hàng ngàn km.
Thư ký báo chí Điện Kremlin, ông
Dmitry Peskov cho biết: “Tổng thống Nga đã cho biết những điều mà Nga
mong đợi từ Ukraine để giải quyết vấn đề ‘lằn ranh đỏ’. Đó là một Ukraine trung
lập và từ chối triển khai vũ khí trên lãnh thổ Ukraine”.
Chiến sự tại Ukraine sẽ kết thúc
nếu Kiev chấp nhận 2 điều kiện trên. Trọng tâm của cuộc đám phán ngừng chiến sẽ
là việc Ukraine phải đảm bảo về tình trạng trung lập và cam kết không có vũ khí
trên lãnh thổ của mình.
Thư ký báo chí Nga nói thêm rằng
ông Putin sẽ quyết định thời gian của các cuộc đàm phán, nhưng đưa ra điều kiện
rằng Nga sẽ chỉ ngồi xuống “nếu lãnh đạo của Ukraine sẵn sàng nói về những điều
kiện mà Nga đưa ra”. Ông cho biết thêm nếu Kiev đồng ý đáp ứng các yêu cầu, cuộc
tấn công quân sự vào Ukraine lúc này có thể được dừng lại.
Ông Medvedchuk, lãnh đạo đảng
Cương lĩnh Đối lập Ukraine, cũng nói rằng: “Cách duy nhất để Kiev vượt
qua khó khăn hiện nay là cải tổ chính phủ và cân nhắc lại các chính sách đối nội,
đối ngoại Ukraine”.
Thật ra, chiến tranh hay hòa
bình, hiện vẫn còn đang nằm trong lòng bàn tay của Ukraine. Bất kể việc Nga có
dã tâm xâm lược Ukraine hay không, thì giờ đây Tổng Thống Nga Vladimir Putin đã
tiếp tục để ngỏ một cơ hội đàm phán. Chỉ cần Kiev chịu lắng nghe, không cực
đoan ngả về bên nào, tự lực tự cường, hòa bình sẽ được lập lại ở “giỏ bánh mì
châu Âu”.
Huy Hoàng
NHỚ NGÀY 17/2 CŨNG CẦN NHỚ NGÀY MẤT NƯỚC KHÁC CỦA DÂN TỘC VÀO TAY KẺ XÂM LĂNG
Mấy hôm nay, nhân ngày 17.2, ngày
mà cách đây 43 năm Trung quốc xua quân xâm lược Việt Nam thì, trên diễn đàn mạng
của phía cờ vàng ba que, cả đám rận chủ trong nước thậm chí cả rất nhiều người
viết bài về cuộc chiến vệ quốc của Nhân dân ta. Tuy nhiên, có khác nhau về nhiều
góc cạnh...phía cờ Vàng chúng cố khoét sâu mối hận thù dân tộc để kích động
Nhân dân chống Tàu, bôi nhọ Đảng và chính quyền Nhà Nước Việt Nam và chúng
hoang tưởng tự sướng cho rằng, ba que mới là người yêu nước chân chính và trong
thâm tâm của những kẻ bán nước xưa, muốn nhà nước Việt Nam ngả hẳn theo Mỹ để
chống Trung Quốc...
Thế nhưng, nếu nhà nước Việt Nam
ngả theo chúng chống Trung Quốc, thân Mỹ thì chúng lại nói Cộng Sản Việt Nam
trước đánh, đuổi Mỹ giờ lại ôm chân Mỹ(nhục) và đương nhiên được hiểu chúng,
dân cờ vàng là chính nghĩa...nhưng, nếu, Việt Nam độc lập tự chủ không ngả về
bên nào thì chúng lại có cớ ngoác mồm nói Nhà nước Việt Nam hèn với giặc, tay
sai Tàu cộng...
Còn đối với đám rận trong nước,
năm nay, 2022 vì nhiều lý do mà lý do duy nhất là sợ vào lò nên chúng đã lên
nghĩa trang Vị Xuyên tỉnh Hà Giang để viếng Liệt sĩ hy sinh ở biên giới phía Bắc
năm 1979 đó là chuyện lạ của lũ đạo đức giả...bởi, những năm trước hễ cứ đến ngày
17.2...là chúng lại kéo nhau ra bờ Hồ Thủ đô để gây rối, chúng diễu hành chống Trung
Quốc thì ít chúng, bôi nhọ, vu cáo chống Đảng chính quyền nhà nước Việt Nam thì
nhiều, thậm chí, chúng đến Tượng Đài Lý Thái Tổ để dâng hương tưởng nhớ Thương Binh
Liệt sĩ chống Tàu để vu cáo chính quyền hèn với giặc, ác với dân...
Người dân Thủ đô và dư luận cả nước
biết tỏng âm mưu của chúng là gì? và người ta tự hỏi? tưởng nhớ Liệt sĩ chống Trung
Quốc sao không lên các Nghĩa trang phía Bắc để dâng hương... để tỏ lòng tri ân
mà lại diễu hành chống Tàu, dâng hương ở Tượng đài Lý Thái Tổ, hành vi đó đã
xúc phạm nhà Vua, trái đạo lý lẫn cả đạo nghĩa của dân tộc vì dâng hương tưởng
nhớ Liệt sĩ phải đúng nơi, không đúng chỗ....một câu hỏi nữa được đặt ra, tại
sao? chúng chỉ nhớ ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam 17.2.. để lên diễn đàn
kích động, chia rẽ, còn ngày thực dân, đế quốc cùng bè lũ Khơme đỏ xâm lược Việt
Nam, gây tội ác dã man thì đám rận “cố tình quên” và chúng không hề nhắc tới và
cả những người khác nữa liệu họ có còn nhớ không ngày mất nước của dân tộc ta ở
thế kỷ 20 vào tay quân xâm lược là những ngày nào?
Xin thưa, đó là những ngày:
- Ngày 1.9.1858: Pháp nổ súng xâm lược Việt
Nam tại Đà Nẵng. Bắt đầu cho một cuộc xâm lược Việt Nam kéo dài gần 100 năm đẫm
máu.
- Ngày 1.11.1955: Mỹ xâm lược Việt
Nam. Cuộc xâm lược kéo dài 20 năm vô cùng ác liệt trong lịch sử nhân loại với số
lượng lớn vũ khí hiện đại cũng như chất độc hóa học khổng lồ đổ xuống đầu nhân
dân Việt Nam.
- Sự kiện Vịnh Bắc Bộ ngày
4.8.1964: Mỹ bịa đặt Hải quân Việt Nam tấn công tàu Mỹ để lấy cớ tấn công, ném
bom phá hoại Miền Bắc.
- Hà Nội 12 ngày đêm: Ngày
18.12.1972, khi nhân loại chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ Noel và Tết thì Mỹ bất ngờ
đem bom đạn rải thảm Hà Nội, nhằm đưa Hà Nội về thời kỳ đồ đá. Cuộc phá hoại
kéo dài 12 ngày đêm giết chết biết bao người dân thường vô tội..."
Cuộc xâm lược của người Pháp và
người Mỹ ở Việt Nam suốt 30 năm đã giết hại hơn 5 triệu người dân vô tội, cả chục
triệu người bị thương, "Di chứng" của chiến tranh do thực dân, Đế quốc
gây nên đang day dứt, vẫn còn âm ỉ. Cả nước có gần 1,2 triệu liệt sỹ; gần
200.000 liệt sỹ chưa tìm thấy hài cốt; gần 300.000 hài cốt liệt sỹ chưa xác định
được danh tính, hàng triệu thương, bệnh binh mang trên mình thương tích, bệnh tật.
Nhiều thân nhân liệt sỹ vẫn từng ngày, từng giờ mong mỏi tìm được mộ phần của
người thân và di chứng của chiến tranh gần 4 triệu người nhiễm chất độc da cam
để lại di chứng sau chiến tranh nay vẫn còn quằn quạy trong đau đớn về cả thể
xác lẫn tinh thần, hàng triệu quả bom mình vẫn còn ẩn sâu trong lòng đất mà
hàng ngày vẫn lấy đi sinh mạng của người dân...., đất nước bị tàn phá tan
hoang, gần như trở lại thời kỳ đồ đá, liệu tội ác của thực dân, đế quốc có kém
hay dã man tàn bạo hơn Tàu?
Khẳng định một điều, ngày 17/2 cả
dân tộc này không quên và Nhân dân không bao giờ quên công ơn các Liệt sĩ đã hy
sinh vì nền độc lập tự do của tổ quốc cũng như sự bảo vệ trọn vẹn lãnh thổ,
giang sơn gấm góc của tổ tiên, cha ông để lại đó là điều không thể bàn cãi...chứ
đừng chỉ nhớ 17/2 ngày Trung Quốc xâm lăng... mà quên đi các ngày mất nước khác
của dân tộc dưới tay kẻ xâm lăng ở thế kỷ 20... là không công bằng rồi, lấy cớ
nhân ngày 17/2 để kích động gây thêm hận thù như đám rận, cùng đám ba que...là
không cần thiết và tác dụng ngược
Việt Nam đã từng trải qua nhiều
cuộc đấu tranh để giành độc lập, tự do cho đất nước, danh dự của quốc gia và chủ
quyền dân tộc, sau đó các cuộc chiến tranh vệ quốc, máu và nước mắt vẫn còn thấm
đẫm mảnh đất này, nỗi đau vẫn còn đó....Nhân dân ta quá thấu hiểu thế nào là
chiến tranh tàn khốc, mất mát đau thương và cũng quá hiểu thế nào là một ngày
có hòa bình và một nền hòa bình bền vững......
Vì thế chúng ta, là những công
dân yêu nước, Hãy, tin tưởng vào sự lãnh đạo khôn khéo, mềm dẻo của Đảng ta, Từ
triết lý “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” đến triết lý hành động của chủ tịch Hồ Chí
Minh.... một bài học quý giá mà chúng ta cần vận dụng trong công cuộc đấu tranh
lâu dài và bền bỉ để giữ vững nền hòa bình này cho tổ quốc đó mới là thượng
sách
Nguyễn Kim Khanh. (Xem bài viết gốc tại đây)
CUỘC CHIẾN BẢO VỆ TỔ QUỐC CỦA DÂN TỘC TA Ở BIÊN GIỚI PHÍA BẮC NĂM 1979 - KHÔNG KÍCH ĐỘNG HẬN THÙ NHƯNG KHÔNG THỂ QUÊN!
----------------
Ngày 17/2/1979, Trung Quốc mang đại
quân gần 60 vạn (600.000 quân) sang Việt Nam để “dạy cho Việt Nam một bài học”.
Họ dùng chiến thuật biển người và rất tự tin có thể “sáng ăn cơm Bắc Kinh, chiều
ăn cơm Hà Nội, tối ăn cơm Sài Gòn”, thế nhưng họ đã lầm, đã đánh giá quá thấp
tinh thần và lực lượng của ta và kết quả là Trung Quốc mới là kẻ phải học ta những
bài học xương máu.
Binh pháp Tôn Tử viết: “Người giỏi
dùng binh cần tránh nhuệ khí của địch, khi địch uể oải, mệt mỏi thì tấn công
chúng. Đó là phương pháp đối phó với khí thế của địch, hay quân nghiêm chỉnh của
ta đối phó với quân hỗn loạn của địch, lấy quân trấn tĩnh của ta đối phó với
quân ồn ào của địch, lấy quân nhàn nhã của ta đối phó với quán mệt mỏi của địch,
dùng phương pháp tiếp cận chiến trường của ta để đối phó với sự di chuyển từ xa
tới của địch, lấy quân no đủ của ta mà đối phó vối quân đói khát của địch.
Không nên đón đánh quân địch có đội hình chặt chẽ, không nên tiến công quân địch
có thế trận nghiêm chỉnh…”
Binh Pháp là do người tàu viết ra,
thế nhưng chính họ lại không chịu học tiền nhân của họ và chúng ta thì “biết địch
biết ta trăm trận trăm thắng”. Những ngày đầu, Trung Quốc thế như chẻ tre, và họ
bắt đầu ảo tưởng sức mạnh, trước khi bị chúng ta phản kích và tiêu diệt. Báo
Quân đội Nhân dân tháng 4 năm 1979 ước lượng tổng thương vong của quân Trung Quốc
là 62.500 người. Họ tháo chạy về nước mà chẳng dạy cho Việt Nam bài học nào
ngoài việc quân Trung Quốc thảm sát nhân dân ta ở các tỉnh biên giới phía bắc,
phá hoại nghiêm trọng cơ sở hạ tầng…
1. NGUYÊN NHÂN:
Trung Quốc cay cú vì Việt Nam hợp
tác toàn diện, là đồng minh của Liên Xô, mà Xô - Trung thì cơm không lành, canh
không ngọt; chúng ta từ chối thẳng thừng việc ký hiệp ước chống Liên Xô.
Trung Quốc cay cú vì quân đội ta
đánh tan Pôn Pốt, lực lượng tàn ác, diệt chủng do Trung Quốc nuôi dưỡng. Trung
Quốc đã dùng kế “vây Ngụy để cứu Triệu”, đánh Việt Nam để bắt buộc quân chủ lực
của chúng ta ở Campuchia phải quay về ứng cứu (kế này ngày xưa Tôn Tẫn dùng để
đánh bại và giết Bàng Quyên ở gò Mã Lăng, thời chiến Quốc bên tàu); với mong muốn
tạo điều kiện cho Pôn Pốt trỗi đầu dậy khi đại quân ta rút.
Trung Quốc chưa bao giờ muốn
chúng ta thống nhất; họ chỉ muốn Miền Bắc nước ta là nơi làm phên dậu cho họ
như kiểu Triều Tiên, phụ thuộc vào họ chứ chẳng hề muốn một nước Việt Nam thống
nhất, hùng mạnh. Họ đánh ta để làm suy yếu sức ta và nhầm tưởng rằng quân đội
chủ lực ta đang ở Campuchia thì chúng ta dễ dàng bị thôn tính.
Thời kỳ này đất nước Trung Quốc
đang cần đổi mới, họ bắt tay với Mỹ để phát triển kinh tế và họ chứng minh cho
Mỹ thấy thiện chí của họ đối với Mỹ, họ đánh đất nước vừa khuất phục người Mỹ để
thỏa lòng Mỹ.
2. TRUNG QUỐC TỪ KẺ ĐÒI ĐI DẠY HỌC VÀ CUỐI CÙNG TRỞ THÀNH HỌC TRÒ “TIỂU HỌC” TRÊN CHIẾN TRƯỜNG VIỆT NAM!
Trung quốc với lợi thế về người
và số lượng vũ khí, khí tài hung hăng tiến sang như muốn ăn tươi nuốt sống
chúng ta nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì chỉ là con đom đóm nếu so với ánh
trăng rằm Đại Việt Nam. Chúng ta vừa khuất phục người Pháp, Mỹ, kinh nghiệm chiến
tranh nhân dân đã ăn vào máu người dân; Quân ta chủ yếu là bộ đội địa phương và
dân quân du kích đã nướng chín hơn 62.500 quân tàu. Buộc chúng phải rút về nước
khi cụ Tôn Đức Thắng vừa ra lệnh tổng động viên và đại quân ta đang tiến về nước
từ Campuchia. Nếu chậm trễ trong việc rút quân thì có lẽ chặt hết cây trên núi
Thái Sơn cũng không đủ làm quan tài chôn quân bành trướng vì họ không phải là đối
thủ của Bộ đội chủ lực chúng ta, những người lính thiện chiến nhất thế giới thời
kỳ đó.
Không quân Trung Quốc không dám xuất
kích vì họ hiểu rõ J16, J17 không phải là đối thủ của Mic21, Sam2, Sam3. Họ hiểu
rằng nếu mang không quân xâm lược Việt Nam thì quy mô chiến tranh sẽ lớn lên; họ
không muốn sa lầy rồi chết thảm như Pháp, Hoa Kỳ. Họ khiếp sợ lưới lửa phòng
không ở miền Bắc, nơi đã từng biến niềm tự hào của không lực Hoa Kỳ thành đồ
nhôm.
3. VÌ SAO TRUNG QUỐC KHÔNG DÁM
MANG QUÂN VÀO THỦ ĐÔ HÀ NỘI:
Trung Quốc không dám mang quân xuống
Hà Nội vì nếu làm thế thì quy mô cuộc chiến sẽ đẩy lên rất to. Người Việt Nam sẽ
tử chiến để bảo vệ Thủ đô. Trong lịch sử đã có những lần người Trung Quốc chịu
thất bại tủi nhục khi mang binh từ Lạng Sơn xuống Thăng Long, tuyến đường này
không còn có nhiều núi đồi, nhìn có vẻ thuận lợi nhưng lại là cái bẫy đối với kẻ
xâm lược. Liễu Thăng thời nhà Minh bị triệt đường vận lương, bị phục kích và mất
đầu khi giao chiến với quân đội của vua Lê Thái Tổ là ví dụ điển hình.
Nếu Trung Quốc liều lĩnh mang
binh vào Hà Nội, chắc chắn Liên Xô có đủ thời gian để tập kích biên giới phía Bắc
của họ. Lúc đó Xô - Việt là đồng minh chiến lược, có hiệp ước tương trợ lẫn
nhau.
Họ sẽ phải đối diện với bộ đội chủ
lực của ta, lúc này đã di chuyển từ Campuchia về. Bộ đội ta anh dũng, thiện chiến,
kinh nghiệm trận mạc đầy mình. Pháp, Mỹ còn thua chạy dài thì Trung Quốc chẳng
là gì. Chưa kể lực lượng dự bị động viên, dân quân du kích dồi dào của ta lúc
đó. Nếu xuống Hà Nội thì đó sẽ là nghĩa trang vạn lý dành cho quân bành trướng.
Vũ khí, khí tài của Trung Quốc thời
đó lạc hậu, kém xa ta. Với địa hình đồng bằng, hoả lực phát huy tối đa, Trung
Quốc sẽ bị nướng chín. Hơn nữa, họ sẽ bị triệt đường vận lương, bị chia cắt và
chết vì đói.
Từ kẻ đòi “dạy cho Việt Nam bài học”,
Trung Quốc trở thành “người học trò” trước lực lượng chủ đạo là dân quân du
kích gồm các cụ, các mẹ, các chị và bộ đội địa phương. Họ bị chặn đánh không kịp
thở, quân đội thì ô hợp, thiếu kinh nghiệm chiến đấu; vũ khí tuy nhiều nhưng
không hiện đại bằng chúng ta; là kẻ xâm lược, bành trướng nên quân tàu không có
khí chí chiến đấu. Chiến tranh biên giới phía Bắc là nơi quân tàu bộc lộ nhiều
điểm yếu chí tử và họ thất bại là sự tất yếu.
Song hổ giao tranh, tất hữu nhất
thương; chúng ta chiến thắng nhưng các tỉnh biên giới bị tàn phá nặng nề; chúng
ta hy sinh nhiều của, nhiều người và phải mất nhiều năm mới khắc phục được hậu
quả chiến tranh và đến 1991 ta mới bình thường hóa quan hệ với họ. Chiến tranh
là điều không ai muốn vì khi nó xảy ra thì ngọc đá đều tan. Ôn lại lịch sử chứ
không kích động hận thù. Ôn lại để càng thêm yêu quý giá trị của hòa bình, tri
ân cha ông đã hiến máu xương để có ngày hôm nay. Tất nhiên, chủ quyền quốc gia
là bất biến, là bất khả xâm phạm; nếu có bất cứ thế lực nào muốn xâm lược nước
ta thì chắc chắn hào khí Việt Nam lại trỗi dậy và cái kết cho kẻ xâm lược sẽ đắng
như cái cách mà người Pháp, Mỹ, Trung Quốc từng nhận./.
-----------------
Lão chăn bò. (Xem bài viết gốc tại đây)
Góc nhìn đối với chuyến về việt
nam của luật sư hoàng duy hùng!
-------------------
Trong dịp đầu năm mới vừa qua, luật
sư Hoàng Duy Hùng đã về Việt Nam. Có rất nhiều người phản đối ông ấy chỉ vì ông
ấy được tiếp đón rất nồng nhiệt, trong đó có nhiều cơ quan, báo chí và người
dân Việt Nam. Vẫn còn rất sớm để ca ngợi Hoàng Duy Hùng nhưng chuyến đi về Việt
Nam phần nào đã tạo được hiệu ứng tích cực trong cộng đồng, đặc biệt là cái
nhìn khác về đất nước của những người chống cộng. Dù sao thì Hoàng Duy Hùng cũng
là người có tầm ảnh hưởng trong cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ và cả trên không
gian mạng. Điều này cũng hoàn toàn trùng khớp với nguyện vọng hòa hợp dân tộc,
gắn kết người Việt Nam ở trong nước với “những khúc ruột vạn dặm” ở nước ngoài.
Hoàng Duy Hùng từng là người chống cộng cực
đoan ở hải ngoại, cha mẹ ông ấy theo Công giáo, năm 1954 di cư từ Nghệ An vào
miền nam, và cha ông ấy đi lính, làm sĩ quan "quân lực Việt Nam Cộng
hòa". Ngay từ bé, người lớn đã dạy Hoàng Duy Hùng về cái gọi là "cộng
sản vô thần, vô tổ quốc, vô gia đình" và ông ta tin, đó là điều bình thường.
Thế rồi đến ngày 30 tháng 4 năm 2020, Hoàng Duy Hùng tuyên bố chính thức từ bỏ
con đường chống cộng để "quay về với Tổ quốc". Hoàng Duy Hùng khẳng định
rằng ông đã suy nghĩ kỹ về quyết định của mình, "bởi đất nước đã thay đổi,
quan hệ Việt – Mỹ đã thay đổi". Hoàng Duy Hùng ủng đường lối, chính sách của
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo,
đồng thời ủng hộ sự ổn định chính trị được thiết lập bởi chế độ đơn đảng. Vậy
chẳng có lý do gì để chúng ta phản đối hay phê phán!
Chủ tịch Hồ Chí Minh vô cùng kính
yêu của chúng ta là người thầy giáo vĩ đại, người thầy, lãnh tụ của cách mạng
Việt Nam. Nhằm quy tụ được quần chúng nhân dân, bất kể tôn giáo, đảng phái hay
thành phần dân tộc, mục tiêu là lãnh đạo toàn nhân dân chấm dứt đêm trường nô lệ
hơn 80 năm mà người Pháp đã tròng vào cổ đất nước ta. Cụ Hồ nêu cao tinh thần
dân tộc, đoàn kết để cùng chung một mục tiêu là dân tộc độc lập, dân quyền tự
do và dân sinh hạnh phúc! Những người vốn là đại thần triều Nguyễn, những người
theo tổ chức Việt Quốc, Việt Quốc…phản cách mạng nhưng Bác vẫn trọng dụng, trao
cho họ những chức vụ cao trong bộ máy chính phủ.
Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, rất
nhiều quan lại, trí thức của triều đình phong kiến đi theo cách mạng, như các vị
Bùi Bằng Đoàn (Thượng thư Bộ Hình triều Nguyễn); Phan Kế Toại (Khâm sai đại thần
Bắc Bộ của Chính phủ Trần Trọng Kim); Phạm Khắc Hòe (Đổng lý Ngự tiền đức vua Bảo
Đại); Tham tri Đặng Văn Hướng; Vi Văn Định (cựu Tổng đốc Thái Bình); Hồ Đắc Điềm
(cựu Tổng đốc Hà Đông); cụ Ưng Úy, thành viên hoàng tộc Nhà Nguyễn, thuộc hàng
cha chú vua Khải Định; nhà Hán học nổi tiếng Bùi Kỷ; Phan Anh (Tổng trưởng
Thanh niên Chính phủ Trần Trọng Kim)... Khi Ủy ban Dân tộc giải phóng tự cải tổ
thành Chính phủ Lâm thời, ngoài những thành viên của Việt Minh, còn có những bộ
trưởng là người không phải là đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương, như Bộ trưởng
Thanh niên Dương Đức Hiền (Đảng Dân chủ), Bộ trưởng Bộ Quốc dân Kinh tế Nguyễn
Mạnh Hà (một người công giáo không đảng phái), Bộ trưởng Bộ Giao thông Công
chính Đào Trọng Kim (không đảng phái), Bộ trưởng Bộ Cứu tế Xã hội Nguyễn Văn Tố
(không đảng phái)...
Trong Chính phủ Liên hiệp kháng
chiến được lập ra ngày 2-3-1946, những đảng viên cao cấp của Đảng Cộng sản Đông
Dương đã tự rút lui để nhường lại các ghế bộ trưởng cho các thành viên các
chính đảng khác, cho các nhân sĩ, trí thức nổi tiếng vì sự nghiệp đại đoàn kết
dân tộc. Việt Minh chỉ nắm 4 ghế là Chủ tịch Chính phủ Hồ Chí Minh, Bộ trưởng
Giáo dục Đặng Thai Mai, Bộ trưởng Tài chính Lê Văn Hiến và Chủ tịch Kháng chiến
Ủy viên hội Võ Nguyên Giáp. Còn lại tất cả các chức vụ khác đều do các nhân sĩ
trí thức hoặc của các chính đảng khác nắm, như Phó Chủ tịch Chính phủ Nguyễn Hải
Thần (Việt Cách), cụ Huỳnh Thúc Kháng, Bộ trưởng Bộ Nội vụ (nhân sĩ không đảng
phái); Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Tường Tam (nhà văn Nhất Linh, Việt Quốc)...
Quốc hội cũng thành lập Cố vấn đoàn do Cố vấn tối cao Vĩnh Thụy (tức cựu hoàng
Bảo Đại) đảm nhiệm và Giám mục Lê Hữu Từ là thành viên. Những tài năng người Việt
Nam ở hải ngoại cũng được Bác Hồ mời về nước để phục vụ cách mạng, giáo sư Trần
Đại Nghĩa là ví dụ điển hình.
Là người từng có những quan điểm
và thái độ chưa đúng về Việt Nam, luật sư Hoàng Duy Hùng khẳng định: “Số người
Việt Nam “ồn ào” ở hải ngoại không phải đại diện cho cộng đồng người Việt Nam ở
nước ngoài, không đại diện cho tư duy của cộng đồng về đất nước. Những người
“thầm lặng” hướng về quê hương đã thấy được những thành công ở quê nhà và họ
thích thú hiểu rằng, thể chế ở Việt Nam đã giúp ích cho người dân, không phải
như những gì một số tổ chức truyền thông hải ngoại rêu rao. Các chuyến bay cứu
trợ của Chính phủ Việt Nam đưa người Việt Nam ở nước ngoài về nước trong đại dịch
Covid-19 cho thấy tinh thần nhân đạo, vì dân của Nhà nước Việt Nam”.
Một dân tộc được xem hùng mạnh
khi và chỉ khi dân tộc đó quy tụ được tuyệt đại đa số nhân dân để phục vụ cho mục
tiêu xây dựng và phát triển đất nước. Hiện nay, những người từng theo chế độ ngụy
năm xưa ở hải ngoại không còn nhiều. Chúng ta cần làm tốt hơn nữa chủ trương đại
đoàn kết toàn dân tộc. Đảng ta chủ trương “người Việt Nam ở hải ngoại là bộ phận
không thể tách rời của dân tộc Việt Nam”. Vậy nên, phản đối Hoàng Duy Hùng quay
đầu là bờ, hướng về tổ quốc, ủng hộ Đảng Cộng sản Việt Nam là hành vi của những
người cực đoan, máy móc và bất trí! Ngày xưa trong chiến tranh chúng ta đã làm
tốt công tác địch vận, từ đó có nhiều người phía bên kia đã trở về với tổ quốc,
ủng hộ cách mạng. Đất nước đã hòa bình, thống nhất hơn 46 năm rồi, tại sao
chúng ta vẫn mang lối tư duy cũ kỹ, cực đoan. Ở hải ngoại cần có nhiều Hoàng
Duy Hùng hơn nữa thì những người gốc Việt Nam mới hiểu rõ hơn và ủng hộ quê
hương, đất nước. Điều đó tạo ra khối đoàn kết vững chắc, có sức mạnh vô địch để
đưa Việt Nam vươn lên, phát triển hùng cường. Nên bỏ lối tư duy cực đoan, chủ
nghĩa dân tộc hẹp hòi./.
--------------------
Lão chăn bò. (Xem bài viết gốc tại đây)
Có người nhận mình là “nhà báo” ở
xứ cờ vàng chống cộng hải ngoại rằng: Đã là nhà báo hành nghề ở địa bàn, môi
trường nào là phải viết hay, viết tốt về nơi đó. Tuyệt đối không đưa những
thông tin “nhạy cảm”, “trái chiều” lên báo. Bù lại, anh sẽ nhận được sự đối đãi
“tử tế” của các tổ chức chống cộng cực đoan, các hội đoàn ma trơi, các đảng
phái, mang hơi hướng chống cộng.
Đó là một thực tế đã và đang tồn
tại tại hải ngoại, đặc biệt ở xứ “gió tanh mưa máu này”. Hiểu như vậy là chưa
đúng, ý nghĩ đó chỉ giành cho những kẻ mạo danh “nhà báo”, “ký giả” mà chúng ta
gọi chung là lũ “vịt trời” hành nghề cái được gọi là “nhà truyền thông”. Trong
bài này chúng ta không đi vào khía cạnh những ma mãnh của gới truyền thông của
cờ vàng chống cộng cực đoan, những điều này đã được phân tích đầy đủ trong bài
“Đầu bếp cờ vàng và những món hận” của tác giả Xichloviet. Chúng ta đi vào nội
dung nguyên nhân và tác động nào dẫn đến các món mà cờ vàng chống cộng cực đoan
đã “xào nấu”.
Nghề báo là một nghề đặc thù. Đã
dấn thân, anh bắt buộc phải chấp nhận đủ thứ rủi ro, nguy hiểm. Anh sẽ phải chấp
nhận những tai ương, lạnh nhạt, lảng tránh, tính mạng. Chấp nhận cái nhìn thiếu
thiện cảm hay thái độ bất hợp tác. “Nghề báo bạc lắm”. Nó không phải trò chơi của
mấy ông thất nghiệp, chơi nổi, theo đóm ăn tàn mà mấy ông vỗ ngực xưng danh “Ký
giả” ở cái xứ Bolsa này.
Dấn thân vào một nghề như đã nói
mà anh lại đòi “cái gì cũng được cả” thế thì anh đi làm anh cu li, làm công ăn
lương. Chả sợ đụng chạm con khỉ khô gì hết, cứ việc mình, mình làm, sáng đi tối
về, đến tháng lĩnh lương. Khỏe re “như bò kéo xe”! Nhưng anh làm báo chống cộng
cực đoan ở cái xứ BU này đâu có cần hội đủ các điều kiện sơ đẳng nhất để bước
vào công cuộc “hành nghề”, rất đơn giản, chỉ cần thông thạo tiếng mẹ đẻ (viết
sai chính tả cũng ok), độc giả sẽ tự luận ra hết, anh phải có thẻ hành nghề? Ồ,
chuyện đó có quan trọng gì, ta tự cấp cho ta,vậy là xong.
Các vị là “nhà báo” mà không hiểu
một chút gì về cái nghề này, phương châm của người làm báo đích thực là “mắt
sáng, lòng trong, bút sắc” thì anh phải viết đúng, viết khách quan, viết theo lẽ
phải. Anh phải đấu tranh cho sự công bằng, đấu tranh đẩy lùi cái ác, cái xấu và
những tiêu cực xã hội. Còn mấy ông “Ký giả”, “nhà báo” Việt ngữ ở cái xứ cờ hoa
này quên béng đi mà có lẽ cũng chẳng biết (có học đâu mà biết) cái định nghĩa về
môn logic học là: Ngôn ngữ là công cụ cơ bản của tư duy. Ngôn ngữ không phải chỉ
là cái tôi và anh trao đổi thông tin với nhau, nó còn là cái mà chúng ta dùng để
suy nghĩ. không viết được là dấu hiệu của sự không suy nghĩ được. Các vị “nhà
báo” cờ vàng chống cộng cực đoan có hiểu điều này không ? Nó đơn giản vậy thôi,
chẳng có gì gọi là cao siêu cả.
Nhưng lạ thay ở cái xứ tự do này, vì là tự do nên nhiều điều xảy ra chỉ có những người giàu đầu óc “siêu tưởng” cũng chưa hình dung và tiên liệu được những bộ óc của các “ký giả” này, vượt qua không gian, thời gian, đến ông albert einstein có sống lại cũng chào thua. Một căn bệnh phổ biến trong giới những ông “làm báo” này là họ làm theo cách của những kẻ chẳng hiểu, hay cố tình không hiểu công việc mình làm là cái gì ? Vậy các ông thần tự phong “nhà báo”, “ký giả” có hiểu làm báo là gì không? Xin thưa ngay chứ để mấy ông định nghĩa rồng rắn thể hiện “trí tuệ” của cờ vàng chống cộng cực đoan thì đến tết Maroc bà con cũng không hiểu được. Ngắn gọn làm báo là làm một liên kết xã hội, một sản phẩm báo chí, nó thông đạt một sự kiện vừa mới xảy ra tới với mọi người, nó thu hút sự quan tâm của nhiều người vào một điểm xác định. Cơ sở nào để các anh cờ vàng viết báo có thể mổ xẻ, cắt nghĩa, lý giải, đánh giá, nhận định một sự kiện? Một quan điểm cá nhân, một tư duy độc lập? Các anh chỉ lớn tiếng, cao giọng, chỉ trích hơn một chính kiến?
Rằng, không phải vài ba cái tin,
bài bới móc, vụn vặt, chạy theo tâm lý chống cộng theo đám đông, thỏa mãn tâm
lý tò mò của nhóm người đó, sự cổ vũ của đám người cực đoan của vài ba trang mạng
xã hội sặc mùi bài xích chế độ cầm quyền ở Việt Nam là anh đã oai lắm rồi, tự vỗ
ngực xưng tên là nhà này, nhà nọ? Đã nhận mình là “Nhà báo” dám “động chạm”, “bình
loạn” vung xích chó trên truyền thông? Bởi vậy truyền thông ở hải ngoại giống
như trời đất đảo điên, thực hư lẫn lộn, nhân tâm xáo trộn trong đống thông tin
mịt mù trước những “bình loạn” mà các “nhà báo” cờ vàng dương cao lá cờ “quyền
lực thứ tư” mà các anh tiếm đoạt.
Không ai buộc vị phải viết theo
cái lối ngược ngạo như vậy, mà đây là sự lợi dụng cái gọi là “tự do báo chí” để
trục lợi về chính trị của “nhà báo” cờ vàng cực đoan mà thôi. Nếu các vị là nhà
báo chân chính, tốt cho nơi mình đang đảm trách nhiệm vụ “truyền thông”, càng
không có ai có thể cấm các vị không được viết những bài có tính chất “chống cái
xấu”, “phản biện xã hội”, bảo vệ lẽ phải. Cái chính là các vị viết thế nào mới
là điều đáng bàn. “Nhà báo” cờ vàng chống cộng cực đoan viết không phải bằng lập
luận, không phải bằng điều tra, không phải bằng những chứng lý cụ thể, không biết
bằng cái “tâm sáng” mà viết theo “cảm tính”, anh viết theo “đơn đặt hàng chống
cộng”, viết theo ý kiến cá nhân, viết không khách quan, viết thiếu trung thực
thì các vị đã đi ngược lại lịch sử, đi ngược lại tâm tư nguyện vọng của đa số
người dân.
Chưa bao giờ như bây giờ, những
“nhà báo” tự phong ở hải ngoại phát triển đông đến chóng mặt, “ra ngõ là gặp
nhà báo”. Đa phần những “nhà báo” này là “tay ngang”. Có nghĩa là xuất phát điểm
anh không hề “học” về báo chí, anh chưa hề làm báo. Ta thường nghe mấy vị này
“cao giọng” tôi làm báo, đưa tin “khách quan” nghe vậy chắc nhiều người đồng
tình về thái độ này, nhưng không phải vậy. Nếu không hiểu đúng nghĩa của từ
“khách quan” rất dễ người ta xoá đi cái “tôi” của bản thân mình, nhưng các vị lại
chuyển sang một cái “tôi” khác.
Không khó khăn gì để nhận diện
đàng sau lời hô hào của các vị “nhà báo” này đó là kiểu làm báo với thái độ trốn
tránh trách nhiệm, các vị sợ hãi những phản ứng của các thế lực chống cộng cực
đoan khi mà tính “trung thực” được thể hiện trong bài viết, đương nhiên nếu vậy
thì gây ra sự bùng nổ trong dư luận cộng đồng mà kim “chỉ nam” là chống cộng. Nếu
các vị có đủ can đảm có đủ nội lực để viết trung thực thì còn gì phải bàn cãi nữa?
Nhưng đáng tiếc các “nhà báo” cờ vàng chống cộng cực đoan, hoặc thiếu một trong
hai yếu tố này, hoặc thiếu cả hai. Chính vì thế mà việc đưa thông tin không
chính xác, việc bình luận về thông tin theo kiểu “hóng hớt”, “nghe hơi nồi chõ”
đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện” trong làng báo việt ngữ ở hải ngoại.
Thực tế ở hải ngoại đa số người
làm báo không hiểu nhiều về báo chí, có người đơn thuần chỉ là người cung cấp
tin, có người viết lách với động cơ thiếu trong sáng, có người viết tin, bài… lấy
nhuận bút kiếm sống, có người thậm chí không biết làm nghề gì nữa thì đi làm
báo chơi.
Nhiều “nhà báo” ở hải ngoại có vị
rất buồn cười. Cứ nghĩ mình viết được cái này, cái nọ rồi, ổn rồi, được một vài
người đọc rồi. Bây giờ thì có thể “phán” ra sao cũng được. Rồi anh ta “lên
ngón”, anh “chỉ mặt”, anh “tuyên bố”, anh “thách”… Nhiều người thì thầm thằng
cha bị chập. Nhưng khi nói chuyện với “thằng cha chập” người ta lại “bốc thơm”
nên “thằng cha chập” lại càng “chập”. Có lẽ đây là một trong những nguyên nhân
khiến cho độc giả người ta coi thường các vị “nhà báo” hải ngoại quả không ngoa
chút nào.
Các vị “nhà báo” hải ngoại lúc
nào cũng cao giọng tính “khách quan” của cơ quan truyền thông mà các vị đang nắm
giữ, nhưng thực ra các vị không hiểu hết được nội hàm của nó thành ra nó dẫn đến
những tình huống trớ trêu. Các vị hãy nghe BU nói về vấn đề này như thế nào.
Nghề báo là một nghề luôn được
đánh giá cao ngay từ khi mới ra đời. Mục đích quan trọng nhất của nghề báo là
cung cấp cho bạn đọc những thông tin thời sự chính xác và đáng tin cậy mà họ cần
để có thể hành xử tốt nhất trong cuộc sống xã hội. Tuy nhiên, do môi trường
kinh tế, môi trường dân tộc, môi trường chính trị… mỗi quốc gia khác nhau nên
nghề báo mỗi nơi đều có những đặc thù riêng. Năm 1996, Tổ chức Các nhà báo
chuyên nghiệp Mỹ đã loại bỏ khái niệm “khách quan” ra khỏi những nguyên tắc đạo
đức của mình. Họ cho rằng nhà báo Mỹ là con người và đã là con người thì phải
có những quan điểm cá nhân. Cho nên người làm báo càng phải cẩn trọng trong nghề
để đưa ra những thông tin hữu ích cho dân tộc mình, quốc gia mình và cho nhân
loại.
Cuốn “Hướng dẫn nghề làm báo độc
lập” của tác giả Deborah Potter, Giám đốc điều hành của Newslab
(www.newslab.org) – Trung tâm dữ liệu trực tuyến dành cho các nhà báo tại
Washington DC, đồng thời là giảng viên báo chí tại Viện Poyuter và trường Đại học
Hoa Kỳ là một loại sách “giáo khoa” báo chí theo những quan điểm của Mỹ.
Hy vọng các vị “nhà báo” tự phong
và học lóm không bài bản của cờ vàng chống cộng cực đoan đọc tìm thấy trong cuốn
sách này những điều bổ ích để sửa lại cái đầu “chập cheng” thấy người ta “ăn
khoai thì vác mai đi đào”.
Nói như vậy để thấy rằng, nguyên
nhân dẫn đến tình trạng “cáo đội lốt sư tử” mang danh truyền thông mà không hiểu
mình đang làm gì, từ hiểu sai, từ cố chấp, từ nhận thức. Và, cuối cùng là: vi
phạm đạo đức nghề nghiệp, vi phạm Luật báo chí.
Cổ nhân từng nói “bể học mông
mênh”, không ai có thể tự tin vỗ ngực rằng mình cái gì cũng biết. Cũng vậy, người
đời không thể học hết “túi khôn nhân loại”. Suy nghĩ, nhận thức của cá nhân chắc
chắn cũng chỉ như muối bỏ bể. Song vấn đề là khi đưa ra một quan điểm, một luận
cứ nào đó thì phải trên cơ sở “kỷ luật phát ngôn”, nghĩa là có đọc, có cơ sở,
có lập luận hãy nói, chứ đừng nhắm mắt phán bừa, kiểu “thầy bói xem voi” mà
thói quen các “nhà báo” cờ vàng chống cộng cực đoan thường phán.
Thời đại bùng nổ thông tin, thông
tin lên ngôi, theo đúng kiểu “quyền lực thứ tư”. Nhưng, cũng vì vậy, có quá nhiều
người tự xưng, giả danh “nhà báo” ở xứ cờ vàng chống cộng này. Để lừa đảo,
xuyên tạc sự thật, … đủ mọi nhẽ. Hè nhau “truy hoan”, “tự sướng” trên sự xuyên
tạc về những việc tiêu cực xảy ra ở Việt Nam sau khi chôm chỉa và cắt xén nội
dung, ý nghĩa của mục đích bài viết. “Nhà báo” cờ vàng chống cộng là như vậy
đó.
Houston
Bài viết của bạn Amari TX
Lợi dụng tình hình khó khăn trong dịch Covid-19 đang tác động rất lớn lên xã hội và nền
kinh tế ở Việt Nam, một số thành phần phản động đã cố tình đạp lên nỗi đau của
người dân Việt để bịa đặt, xuyên tạc tinh thần dân tộc, tinh thần tương thân
tương ái, lá lành đùm lá rách một trong những đức tính vô cùng cao quý của
người dân Việt Nam.
Ngày 13/02/2022 trên trang Facebook của Việt Tân đã đăng tải “Đảng Cộng
Sản Việt Nam NHƯ KẺ NGHIỆN THÈM THUỐC” của tác giả Phạm Minh Vũ cho rằng việc chính phủ Việt Nam kêu gọi kiều bào chung tay phát triển
kinh tế vượt qua đại dịch là việc làm không còn liêm sỉ mà mặt dày
xin tiền kiều bào.
Đây là giọng điệu hết sức ấu trĩ và phản động của tác giả nói riêng và của
Việt Tân nói chung với mục đích phá hoại sự đại đoàn kết toàn dân tộc. Đoàn
kết là truyền thống vốn có của
dân tộc Việt Nam. Trong suốt chiều dài lịch sử của nước ta, từ thời văn minh Văn
Lang - Âu Lạc cho đến thời
kỳ phong kiến cũng như trong
2 cuộc khánh chiến chống Pháp và chống Mỹ tinh thần này là tiền đề rất quan trọng
để tạo nên sức mạnh chiến thắng giặc ngoại xâm và chinh phục thiên
nhiên. Ngay từ khi ra đời Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn xác định đại
đoàn kết toàn dân tộc là đường lối chiến lược, là nguồn sức mạnh và là nhân tố
có ý nghĩa quyết định thắng lợi giúp đất
nước ta vượt qua những
thách thức.
Đúng là sau một thời gian dịch Covid-19 kéo dài, với vị thế một nước đang phát triển và còn nhiều
khó khăn nhưng Việt Nam đã làm rất tốt công tác phòng, chống dịch Covid-19. Bây giờ để vừa phục hồi và phát triển
kinh tế cũng như đẩy lùi dịch bệnh đang diễn biến phức tạp thì rất cần sự chung
tay của toàn dân tộc không chỉ những người Việt trong nước mà còn cả kiều bào yêu nước trên toàn thế giới.
Một trong những đạo lý đơn giản như vậy thì ai cũng có thể hiểu nhưng tại
sao một số người luôn tự cho mình là người hiểu biết lại có thể viết ra những lời
ngu xuẩn như vậy, để giải thích cho sự ngu dốt này chỉ có thể là vì phục vụ các
mục đích chống phá, xuyên tạc của những kẻ phản động không biết liêm sỉ viết
ra. Không những vậy đây còn là một cách làm tiền của Phạm Minh Vũ và của cả bè
lũ Việt Tân. Chính vì vậy, tôi
tin rằng với bất kỳ người dân Việt Nam nào ở bất kỳ đâu trên thế giới đều nhận
ra và đánh giá đúng, không rơi vào âm mưu của bọn chúng.
Văn Vũ
CHÚ TỄU VÀ LÀNG RỐI NƯỚC VIỆT TÂN
Chú tễu là nhân vật chính trong
màn rối nước, được đẽo gọt bằng gỗ , sơn phết màu sắc sặc sỡ. Các nghệ nhân điều
khiển bằng dây đứng sau bức màn dưới một hồ nước .
Dùng nước làm sân khấu cho quân rối hoạt động là một đặc điểm độc đáo của nghệ thuật rối nước. Nước không chỉ là nơi nhân vật làm trò, đóng kịch mà còn là yếu tố cộng sinh, cộng hưởng, cộng minh. Mặt nước là sân khấu kết hợp với lửa như một tấm gương in hình bóng tương phản của các con rối. Nước vừa cản trở, vừa hỗ trợ, phối hợp, làm lung linh mềm mại, uyển chuyển làm biến hóa khôn lường màu sắc và hình khối của con rối. Trên “chiếc gương lỏng” này, những gì là khô cứng, nghèo nàn lại trở nên duyên dáng, phong phú, biến hoá một cách kỳ ảo. Nước giấu trong lòng mọi bí ẩn của trò rối. Nhân vật thoắt ẩn, thoắt hiện cùng với con bóng của mình điệp trùng trên sóng nước. Những tiếng trống, tiếng pháo “chói tai”…
Lâu nay bà con ta thường nghe nhiều
người hay nói vào dịp cuối năm giải Viet Nam Human Rights Network thí sinh nào
đoạt giải “Khôi nguyên” này. Xin thưa ngay đó là cái tên viết tắt từ cụm từ tiếng
Anh của một tổ chức của làng truyền thống múa rối nước ”Rân Trủ ” Việt Tân phản
động với danh xưng “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam (Viet Nam Human Rights
Network – VHRN). Giải này được lập ra tại Mỹ năm 1997 .
Giải khôi nguyên “Nhân quyền Việt Nam” là cái giải quái quỷ gì vậy?
Đó là kịch bản của làng rối nước
Việt Tân nhằm kích động những kẻ mù quáng ở trong nước can tâm để cho Việt Tân
đẽo gọt, sơn phết thành những chú tễu, làm con rối cho những màn hài kịch rối
nước mà các nghệ sĩ Việt Tân dật dây chống phá đất nước dưới vỏ bọc đấu tranh
cho “rân trủ, rân quyền“, với sự hà hơi tiếp sức bố thí đô la của những kẻ thù
hận đất nước, năm 2002 làng rối Việt Tân khởi đặt ra cái giải gọi là “Giải thưởng
nhân quyền Việt Nam” kèm theo món tiền lót tay khoảng vài nghìn đô la để xúi giục,
kích hoạt sự chống đối phá hoại Việt Nam từ trong nước. Qua theo dõi những màn
trình diễn những năm qua, dân hải ngoại ta được biết, từ năm 2003 – 2009, làng
rối nước này đã nhào nặn “tuyển chọn” ra 20 gương mặt tễu điển hình qua các màn
thi đấu loại các thí sinh cạnh tranh nhau với đủ các mánh khoé ”Vô biên” để đoạt
chút tiền còm và quan trọng làm sao được ra hải ngoại hành nghề.
Những chú tễu có tên như Hoàng Minh Chánh, Nguyễn Văn Đài, Thích Quảng Độ, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Khắc Toàn, Lê Thị Công Nhân. Cù huy hà Vũ… mà người dân Việt Nam chân chính trong và ngoài nước đều “nhẵn mặt” chúng – đó là những con rối diễn trò trên sân khấu chính trị theo kịch bản của các nghệ sĩ Việt Tân kiếm sống từ những đồng đô-la bố thí cho vai diễn, vai múa.
Để hợp thời trang và hợp gu làng
rối nước Việt Tân cho ra những vở múa rối đúng mùa vụ, các diễn viên tễu cũng
thay đổi vai liên tục cho ép phê câu khách. Giải ”Khôi nguyên” tễu được nấp dưới
cái bóng “Ngày nhân quyền quốc tế” hằng năm 10/12 để theo đóm ăn tàn trao “Giải
nhân quyền Việt Nam 2010″ cho những kẻ được phết lên nước sơn là những “khôi
nguyên dân chủ quốc nội” quảng bá thanh thế, đánh bóng cho cái làng múa rối nước
này ngõ hầu xin thêm của bố thí để kiếm sống.
Được sự hỗ trợ của làng rối nước
Viêt Tân, các nhà truyền thông bất chính mở chiến dịch tô màu, bu vào ra rả
loan tin cổ xúy, tâng bốc cho các sản phẩm tễu cho thêm phần ”Hoành tráng”. Ta
thấy ví dụ một tễu điển hình đã được ra hải ngoại trình diễn là tễu Trần Khải
Thanh Thủy vài tờ báo lá cải, “đài” phát thanh tiếng Việt trong cộng đồng người
Việt ở Mỹ, lu loa thì “nhà văn” Trần Khải Thanh Thủy, “mục sư” Nguyễn Công
Chính, mỗi người giành “một bản tuyên dương”, kèm theo món tiền cũng khá, đâu
như những 3.000 đôla gì đó! Trần Khải Thanh Thủy Thực ra, độc giả trong và
ngoài nước chẳng ai lạ gì “nhà zăn” Trần Khải Thanh Thủy, vốn đã quá “nổi tiếng”
vì những trò ranh ma chuyên lợi dụng “rân trủ” ăn tiền nhằm chống phá Việt Nam
theo “kịch bản” của làng rối nướcViệt Tân. Cộng đồng người Việt ở hải ngoại đã
“trìu mến” đặt cho Trần Khải Thanh Thủy biệt danh là ”Trần Khải Ma Quỷ“. Trần
Khải Thanh Thủy đã từng bị khởi tố, bắt tạm giam về tội “Tuyên truyền chống Nhà
nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” .
Theo “kịch bản” các nghệ sĩ làng
múa rối Việt Tân tung hô, đánh bóng, những chú tễu đã và đang ăn ”cơm cân”, ngồi
xé lịch trong các trại ”an dưỡng” như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Ls Cù
Huy Hà Vũ, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung v.v… được phong các ”Ranh hiệu”
nghe ”ngất ngây” lòng khán giả. Sự đỉnh điểm mà hề rối này được phong những
danh hiệu nghe nổ trời, Trần Khải Thanh Thủy, Lê Thị Công Nhân so sánh với người
phụ nữ đã đoạt giải Nobel Hòa Bình ở Miến Điện, bà Aung San Suu Kyi…
Để cho màn trình diễn cho thêm phần
xôm tụ làng rối nước Việt Tân sẽ rủ thêm mấy nhóm chống cộng cực đoan, cực hận
như “Ủy ban cứu nguy người vượt biển”, “Ủy ban tự do tôn giáo cho Việt Nam”, “Yểm
trợ cao trào nhân bản” cùng bảo trợ tiền bạc cho việc “trao giải”. Gần đây, nhất
là sau sự kiện khủng bố kinh thiên động địa ngày 11-9-2001 ở Mỹ, nhận thấy
phương thức vũ trang, khủng bố, bạo loạn lật đổ mà các nhóm phản động lưu vong
người Việt như Việt Tân, “Chính phủ Việt Nam tự do”… sử dụng trước đó đã thất bại
và bị dư luận quốc tế lên án, nên làng rối nước Viêt Tân điều chỉnh phương thức
nhằm gia tăng lợi dụng chiêu bài “dân chủ, nhân quyền”. Song cũng giống như số
phận của các nhóm hải ngoại, chiêu thức chống, phá Việt Nam của làng rối, làng
nghề đã lỗi thời và không thể lừa mị mọi người. Chẳng vậy mà, những “thư thỉnh
cầu” gửi Tổng thống Mỹ Obama nhằm vận động đưa Việt Nam vào danh sách “Các quốc
gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo” (Countries of Particular Concern –
viết tắt là CPC), hoặc vận động Hạ viện Mỹ thông qua “Dự luật nhân quyền cho Việt
Nam” mà họ khởi xướng đều bị bác bỏ.
Nhiều vị dân biểu, nghị sĩ Mỹ coi
đó là trò nhảm nhí, gây phương hại quan hệ Việt – Mỹ đang trên đà thăng tiến.
Dưới con mắt của người Việt yêu nước ở Mỹ thì đây rõ là thói “cõng rắn cắn gà
nhà” của những kẻ mù quáng. Bởi vì rõ ràng trong buổi nói chuyện với cộng đồng
người Việt tại quận Cam, bang California nhân chuyến về nước, Đại sứ Mỹ tại Việt
Nam nhiệm kỳ trước – Michael Michalak đã khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng:
“Muốn đặt một quốc gia vào danh sách CPC đòi hỏi nhiều điều kiện. Tôi không thấy
chúng ta có lợi ích gì trong việc đưa Việt Nam trở lại danh sách này”. Và thực
tế, “báo cáo thường niên về tự do tôn giáo quốc tế 2009” của Bộ Ngoại giao Mỹ vừa
công bố đã không đưa Việt Nam vào “Danh sách CPC”.
Vậy là màn rối trao giải “Nhân
quyền khôi nguyên 2010″ cả hai con rối này hiện đều đang ngồi bóc lịch trong
nhà tù vì tội phản nghịch chống phá đất nước. Thế mới càng rõ cái kịch bản mà tổ
chức ma quỷ này dàn dựng để trình diễn như ”Đến hẹn lại lên” vào cuối mỗi năm –
chỉ là một kịch bản lố bịch nhố nhăng, vụng về, một trò hề trâng tráo, trơ trẽn
không ngoài ý đồ đen tối nào khác là kích động, xúi giục những con rối trong
tay làng rối nước Việt Tân chống đối trong nước ra sức chống phá tổ quốc.
Houston 3-25-2012
Amari tx
Kính thưa các cô chú, anh chị em
và các bạn thân mến!
Trong các bài viết trước đây
chúng tôi có sử dụng cụm từ “mách Bu”, có vài bạn phản hồi “mách Bu” là gì?
Chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã không giải thích khi sử dụng các từ và cụm từ
liên quan đến vùng miền riêng. Mong mọi người thông cảm; Hôm nay, trong bài viết
này chúng tôi giải thích rỏ mối liên hệ giữa Bu với cờ vàng ngay trong phần đầu
tiên của bài viết.
Cờ vàng "mách Bu" đặc
tính của giống vô loài
Bu trong tiếng Việt ở một số vùng
quê miền Bắc là tiếng xưng hô chỉ người mẹ. “Mách bu” gợi lên hình ảnh đứa bé
hơn, thấp cổ bé miệng hơn cầu cứu đến mẹ mong được bu bênh vực. Bu thì lại thường
bênh đứa con yếu thế dù cho nó có lỗi, cho nên trò “ mách bu” được nhiều đứa trẻ
áp dụng thành công. Từ ngữ mách bu được dân gian dùng để mỉa mai những kẻ yếm
thế không có khả năng tự vệ luôn cần đến sự che chở của người khác.
Xâu chuỗi các sự kiện lịch sử và
nếu có sự so sánh mối liên hệ bu – con ở làng quê Việt Nam và mối liên hệ Mỹ –
cờ vàng thì sao nó lại tương đồng với nhau đến thế. Dân cờ vàng trước đây chỉ
biết có bu, hết bu Tây rồi đến bu Mỹ, rời bu ra là chết ngay, cho nên bu đã bảo
thì đố dám cãi lời, đó là sự thật lịch sử quá rõ ràng không ai có thể phủ nhận.
Nếu bắt chước giáo sư Trần Chung Ngọc thì tôi sẽ nói rằng “ ai phản bác thì xin
mời lên tiếng”. Đối với cờ vàng thì những gì của bu bao giờ cũng là siêu việt,
cho nên dân cờ vàng mang cái bệnh nghiện bu từ tấm bé.
Bất cứ giá trị nào từ văn hóa
chính trị cho đến tôn giáo, nhân quyền cờ vàng đều lấy bu làm khuôn mẫu. Cờ
vàng luôn đem bu ra làm khuôn vàng thước ngọc để chê bai đất nước dân tộc mình.
Dưới mắt cờ vàng bu là vô địch. Bu của cờ vàng vĩ đại như thế cho nên không thể
có chuyện bu ta thua Cộng Sản được.
Cờ vàng cũng biết cái thế của
mình, cho nên cũng biết làm nũng bu, biết giận dỗi khi không vừa lòng, và đôi
khi bốc đồng lại dám làm trái cả ý bu. Làm trái ý bu thì bu không cần nọc xuống
đánh đòn mà bu cho lên thiên đàng với chúa như Ngô Đình Diệm tổng thống nên cộng
hòa thứ nhất. Tổng thống cờ vàng cộng hòa thứ hai khôn hơn nên chỉ dám làm mình
làm mấy với bu rằng :
“Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ
cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau
3 giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập . . . . Mỹ còn viện trợ, thì chúng
tôi còn chống cộng” (1).
Không biết lời hù dọa bu của tổng
thống cờ vàng có ép phê tới đâu nhưng người ta thấy tổng thống cờ vàng đệ nhị
này vẫn tại vị đến cận ngày “mất nước”.
Đặc điểm của bu Việt Nam là cả đời
hy sinh cho chồng con, tần tảo xả thân không quản ngại gian khổ để nuôi dạy con
nên người. Bu của cờ vàng thì khác hẳn, vì bu không có mũi tẹt da vàng mà là,
mũi lõ da trắng mang trong người bản chất cao bồi cho nên không thể có những đặc
điểm nhân hậu tình cảm như bu Việt Nam được. Không phải da vàng mũi tẹt nên chẳng
bao giờ bu cờ vàng biết thương dân Việt. Nhưng cờ vàng có cần gì quan tâm đến
chuyện ấy đâu, cờ vàng chỉ cần bu úm cho là quá đủ, dân chết có nghĩa lý gì.
Cái bài học chua xót năm xưa vì
bu “bỏ rơi” còn sờ sờ ra đấy, những lời than thân trách phận mấy chục năm qua
mang đậm chất cờ vàng ấy mãi cho đến nay dân cờ vàng vẫn còn lải nhải, vẫn ỉ ôi
chưa dứt mà vẫn chưa thấu được trời xanh, thế mà vẫn không thể nào mở mắt được
cho cờ vàng.
Thế cho nên gần sáu thập kỷ rồi cờ
vàng vẫn không thể rời bu ra được để có thể đứng vững một mình. Thế mới biết bu
quan trọng đối với cờ vàng như thế nào. Cờ vàng vẫn nghiện bu, vẫn muốn làm
nũng bu, vẫn cần bu bảo bọc và hận Cộng Sản thì cờ vàng vẫn chỉ biết mách bu
thôi.
Cờ vàng là đứa con lai căng được
sinh ra từ cuộc hôn phối giữa thực dân Pháp và Vatican. Khi Pháp bị Việt Minh
đánh cho tơi bời tan tác ở Điện Biên Phủ buộc phải ký vào hiệp định Geneve cuốn
cờ để cứu lấy hơn một vạn tù binh bị Việt Minh cầm tù thì cờ vàng đã có ngay bu
Mỹ giang rộng vòng tay nâng đỡ chẳng hề mồ côi ngày nào. Hai nền cộng hòa cờ
vàng đều được lãnh đạo bởi các con chiên của chúa. Trên là chúa, đưới là bu bảo
hộ, cờ vàng thật là diễm phúc. Có thể nói cờ vàng quả là sung sướng, quả là đứa
con đẻ bọc điều, chẳng cần phải lo lắng điều gì cả, mọi việc đã có bu sắp đặt
miễn là phải biết nghe lời. Điều đó giải thích tại sao gần bốn thập kỷ kể từ
ngày “mất nước” cờ vàng vẫn nuối tiếc không nguôi.
Ôm lấy bầu sữa của bu để sống, cờ
vàng chưa bao giờ có thể thể tự sống một mình, cờ vàng trở thành ỉ lại, biếng
nhác và lệ thuộc hoàn toàn vào bu, rời bu ra là khốn đốn. Thực tế lịch sử đã
cho thấy như thế. Rời bầu vú của bu, cờ vàng chỉ sống được có vài tháng.
Không phải đợi đến năm 1975 bu của
cờ vàng mới “bỏ rơi” đứa con của mình, mà ngay từ năm 1968 bu đã đi đêm với Cộng
Sản để tính đến chuyện này. Năm 1973 sau nhiều vòng thương lượng, theo yêu sách
của Cộng Sản, bu Mỹ đã phải cam kết với Cộng Sản rất rõ ràng là sẽ bỏ lại đứa
con cờ vàng của mình mặc cho nó ra sao thì ra. Dĩ nhiên là cờ vàng nhảy cẫng
lên than khóc làm mình làm mẩy khiến bu phải ra sức dỗ dành để đứa con yên lòng
nhận tiền bu cố mà Việt Nam hóa chiến tranh như bu đã tính sẵn.
Hiệp định đã quy định như thế,
tương lai cờ vàng đã được bu cho biết trước như thế, bu cũng đã dạy rằng con
hãy đứng lên bằng chính đôi chân mình vì bu đã kiệt sức và đã hết cách với bọn Cộng
Sản rồi. Tuy nhiên có tiền, cờ vàng vẫn chỉ biết tiêu vung vít chẳng cần đến
ngày mai. Cái não trạng ỉ lại và quen nô lệ làm cho Cờ vàng nghĩ rằng Miền Nam Việt
Nam nằm ở vị trí chiến lược của Đông Dương. Bu nói thế chứ đời nào bu lại bỏ ta
để cho mấy thằng Cộng Sản nó chiếm.
Thế là cờ vàng cứ ung dung tự tại
chẳng cần tự lực cánh sinh, chẳng cần làm ăn gì. Khi tiêu xài cạn kiệt, chẳng
còn gì, bu thì khóa két, tổng thống cờ vàng vắt óc tính chuyện đi vay bu. Sợ bu
không cho, cờ vàng bèn xin được thế chấp bằng vịt trời :
“Tôi trân trọng thỉnh cầu Ngài
kêu gọi Quốc hội cho Việt Nam Cộng hòa vay dài hạn 3 tỷ đô la, chia làm ba năm,
lãi suất do Quốc hội ấn định, và xin triển hạn 10 năm trước khi trả vốn và lời.
Tài nguyên dầu hoả và canh nông của Việt Nam Cộng hòa sẽ dùng làm tiền thế chân
cho món nợ này. Món nợ giúp chúng tôi chống xâm lăng và cho chúng tôi cơ hội để
tồn tại như một quốc gia tự do.” (2) .
Từ cổ chí kim chưa một tổng thống
nào trên thế giới mang vịt trời đi cầm như tổng thống cờ vàng. Có thể tổng thống
cờ vàng nghĩ rằng bu cho ta còn được thì ta thế chấp con vịt trời để bu tin ta
và sẽ đánh động được lòng trắc ẩn của bu bên kia đại dương. Cũng có thể tổng thống
cờ vàng nghĩ rằng ba tỷ đô la để cầm con vịt trời cũng chẳng thấm vào đâu so với
két bạc của bu cho nên tổng thống mới viết lá thư vay nợ lịch sử này.
Tổng thống cờ vàng dư biết rằng gạo
thì phải mua của Thai Lan, Hoàng sa còn giữ không nổi thì con vịt trời cũng làm
gì có mà cầm, nhưng túng quá hóa liều, ông bà ta nói đố có sai. Thế nhưng bu cờ
vàng đâu có ngu cho cờ vàng vay để cầm lấy vịt trời, thế nên cờ vàng quay ra định
khuân 16 tấn vàng vàng của ngân khố đi bán thì đã quá muộn rồi.
Cờ vàng quá lệ thuộc vào bầu vú
bu, cứ như thằng nghiện hết tiền thì đi vay, vay không được thì gom đồ nhà đi
bán, cho nên có thể nói rằng hiệp định Paris 1973 đã gõ hồi chuông báo tử cho cờ
vàng ngay trong điều khoản thứ 5 mà cờ vàng vẫn chưa nhận thấy được.
Điều 5:
Trong vòng 60 (sáu mươi) ngày
kể từ ngày ký Hiệp Định, Hoa Kỳ và các nước can thiệp (được nhắc đến trong điều
3a) triệt thoái khỏi miền Nam Việt Nam toàn bộ quân đội, cố vấn quân sự, nhân
viên quân sự (kể cả nhân viên kỹ thuật quân sự, nhân viên quân sự cộng tác với
chương trình hòa bình), vũ khí, đạn dược và vật liệu chiến tranh. Lực lượng cảnh
sát và các cố vấn của các nước nói trên cũng như của tất cả các tổ chức bán
quân sự cũng phải rút quân trong thời hạn này.
Ngay từ năm 1973, với hiệp định
Paris, Cộng Sản đã coi như chiến thắng vì đuổi được bu xong thì việc giải quyết
thằng con chỉ là chuyện nhỏ. Cộng Sản biết quá rõ, cờ vàng không thể chiến đấu
một mình nếu không có bu bên cạnh. Dù bu có đổ bao nhiêu của đi nữa ngày tàn của
cờ vàng chỉ là vấn đề thời gian. Để thuyết phục đứa con cờ vàng ký vào chiếu dưới
của hiệp định, bu đã phải an ủi cờ vàng rằng, bu ra đi nhưng cờ vàng vẫn là
con. Ở bên kia đại dương bu vẫn dõi theo và cho tiền để các con tồn tại, miễn
sao các con thực hiện tốt Việt Nam hóa chiến tranh là sẽ có tiền và sẽ dư sức đối
đầu với Cộng Sản. Ký vào chiếu dưới mới chỉ là nỗi nhục cờ vàng, nhìn bu giũ áo
ra đi mang theo bầu sữa mới là mối nguy cơ và nỗi niềm cay đắng.
Bu vừa đưa củ cà rốt, vừa lăm le
cây gậy, dĩ nhiên cờ vàng chẳng dám cãi lời. Gương Ngô Đình Diệm còn sờ sờ ra đấy.
Tuy nhiên khi cờ vàng ký vào hiệp định Paris chưa ráo mực , lời hứa với cờ vàng
là cho tiền thì bu lờ tịt, nhưng lời hứa với Cộng Sản là bu sẽ rút quân bỏ của
chạy lấy người thì bu không dám nuốt lời. Trách bu nhưng cờ vàng chỉ dám ngậm đắng
nuốt cay mà chưa bao giờ dám tỏ ra hận bu, chỉ biết than trời trách đất, than
thân trách phận, ngậm đắng nuốt cay ôm hận vào lòng. Bao nhiêu cay cú hận thù đổ
dồn về cho bọn Cộng Sản.
Cái ngày “mất nước” của cờ vàng
bu đã thấy trước từ rất lâu nhưng không phải cờ vàng khôn đến nỗi có thể nhận
ra được cái mưu sự của bu trong cuộc chiến mà hận bu. Hơn nữa làm sao hận bu
cho được khi trong cơn bĩ cực ấy bu lại giang rộng vòng tay đón lấy cờ vàng. Cuộc
sống ở mẫu quốc càng làm cho cờ vàng nghĩ rằng dù bu mũi lõ nhưng vẫn còn thương
mình lắm. Thế là mình vẫn còn có thể làm nũng mách bu như những ngày nào.
Việc “mách bu” của dân cờ vàng mấy
chục năm qua nó xảy ra như cơm bữa nhưng chẳng ăn thua nhất là từ năm 1995 bu lại
đi bắt tay với cựu thù thì trò mách bu của cờ vàng cứ như hét vào không khí. Cờ
vàng không hiểu nổi tại sao cứ càng mách thì bu càng điếc và làm ngược lại nguyện
vọng cờ vàng. Mách về đàn áp tôn giáo thì bu lại xóa nó khỏi danh sách CPC,
mách nó vi phạm nhân quyền thì bu lại mời nó sang Mỹ chơi bàn chuyện làm ăn rồi
đổ tiền đầu tư cho nó mạnh thêm. Kêu gọi bu đừng chơi với nó vì nó độc tài thì
bu lại ủng hộ nó vào WTO. Nhân viên đại sứ quán của bu vào thăm “cha Lý ” thần
tượng cờ vàng thì bị công an Cộng Sản nó quật ngã dúi vào xe hơi thế mà bu chẳng
lên tiếng một lời. Bây giờ bu lại lăm le tính đến chuyện làm “đối tác chiến lược”
với nó nữa thì hết cách, rõ là bu thương nó hơn mình rồi.
Ôm mối hận Cộng Sản trong lòng cờ
vàng luôn nung nấu ý chí phục thù nhưng lực bất tòng tâm. Khi có bu bên cạnh
còn chưa làm gì nổi kẻ thù, giờ đây chỉ là đứa con ghẻ trên răng dưới dép vũ
trang bằng cái mồm và que cờ vàng trên tay thì làm gì nó được. Cho nên cờ vàng
chỉ biết gậm nhấm nỗi căm hờn và luôn cảm thấy nuối tiếc tháng ngày xưa. Tuy
nhiên cờ vàng luôn tìm đủ mọi cách để nhắc cho bu nhớ là bu từng có đứa con
mang tên cờ vàng.
Dân cờ vàng rất lo sợ một ngày kia lá cờ vàng bị vùi chôn vào quên lãng. Vì thế cho nên mới có chuyện ra sức xin được bu công nhận cờ vàng chỗ này chỗ nọ, xin được treo chỗ này chỗ kia. Biểu tình thì nhất thiết phải càng nhiều cờ vàng càng tốt, có cái gì vàng vàng là quẹt thêm ba sọc đỏ vào biến nó thành “cờ”. Trong Đại Hội Thanh Niên Công Giáo, Đức thánh cha của cờ vàng cũng không thể hiểu nổi tại sao chúng nó lại cứ cố khoác lên cổ mình cái mảnh vải vàng sọc đỏ. Chẳng hiểu nó là cái quái gì, nhưng cũng chẳng sao, thôi thì ta cũng ban phép lành cho chúng nó một phát chẳng mất gì, vì ta cũng cần chúng có lòng kính chúa kính cha và cố mở rộng nước chúa.
Năm 2007 trước khi có cuộc viếng
thăm Mỹ của Chủ Tịch Nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết vài tuần . Bu có mời mấy
anh cờ vàng lên tòa bạch ốc để đàm luận. Ôi làm sao tả xiết sự mừng rỡ và sướng
đê mê của các anh cờ vàng. Hệ thống truyền thông cờ vàng mở hết công suất xem
đó là sự kiện vĩ đại. Một luật sư cờ vàng mở cuộc hội thảo phân tích tình hình Việt
Nam và ba hoa rằng đây là sự kiện vô cùng quan trọng và có ý nghĩa rất to lớn với
dân cờ vàng vì lần đầu tiên cờ vàng được được tổng thống mời, và ba hoa rằng có
cả hội đồng an ninh quốc gia của bu tham dự. Anh này còn xác quyết Việt Nam sẽ
phải “quy thuận” Mỹ, phải mời Mỹ sử dụng cảng Cam Ranh và nhận Mỹ làm bu để chống
chọi với Tàu. Cử tọa cờ vàng vỗ tay lòng vui như hội.
Được gặp tống thống là dịp hiếm
hoi bằng vàng để cờ vàng mách bu những chuyện ấm ức dồn nén bao năm qua khi bu
sắp là bu cộng sản. Tuy nhiên sau cuộc gặp gỡ ấy người ta thấy cờ vàng lại im
lìm ỉu xìu như quá bóng xì hơi thì người ta mới được biết là bu gọi lên bảo các
con cờ vàng chớ có manh động khi bu tiếp khách quý.
Mới đây vẫn lại trò mách bu quen
thuộc, dân cờ vàng phát động cái gọi là “thỉnh nguyện thư” mách bu để đề nghị
bu nghỉ chơi với Cộng Sản vì Cộng Sản đã nhốt những anh hùng cờ vàng ở quốc nội.
Điểm mới của trò mách bu này là sử dụng internet vận động mách bu tập thể để
mong được bu để ý. Mấy hôm nay dân cờ vàng phấn khởi lắm, khoe là đã có mấy chục
ngàn dân cờ vàng mách bu tập thể. Mong mỏi duy nhất của cờ vàng đơn giản vẫn là
chỉ cần bu hỏi han một tiếng là sướng lắm rồi chứ cờ vàng đã có kinh nghiệm bao
năm rằng bu cũng chẳng thể làm gì được bọn Cộng Sản ngày nay.
Không mấy tin vào trò mách bu, và
cũng chẳng còn hy vọng vào chúa, cờ vàng quay sang tin vào . . . thầy bói. Rất
nhiều trang mạng cờ vàng đưa tin chiêm tinh gia này, nhà lý số kia tiên đoán Cộng
Sản Việt Nam sẽ sụp đổ, các cụ hãy cố sống để nhìn thấy hoa lài hoa cúc.
Mách bu cho đến nay vẫn còn được
cờ vàng chọn làm giải pháp giải nén những cay cú Cộng Sản. Mách chúa thì chúa
đã quên cờ vàng dù cờ vàng đã hối lộ dâng cả giang sơn cho chúa, cầu xin chúa mấy
chục năm qua chắc cũng đã thấu đến tận trời xanh rồi nhưng cộng vẫn còn mà ta
thì vẫn hận. Mách bu thì dù sao vẫn còn hơn vỉ thỉnh thoảng vẫn còn được sướng
vì hình như bu vẫn còn nhớ được có lá cờ vàng trên đời này.
Mách bu đã trở thành một phần
trong chiến lược chống cộng của dân cờ vàng, nhưng dường như trên đời này chẳng
có ai xem mách bu là một biện pháp tranh đấu ngoại trừ những đứa trẻ con yếu đuối
ở mãi tận những vùng quê. Nhưng khổ nỗi không mách bu thì mách ai đây. Bởi thế
cho nên cờ vàng lại tiếp tục phải mách bu và thở than cái điệp khúc:
Cộng Sản vẫn còn ta chưa chết
Ôi biết bao giờ thấy cố hương. (3)
(1) Michael Mc Lear. Vietnam, the ten thousand day war.
Thames Methuen. London. 1982. pg. 896
(2) Nguyễn Tiến Hưng : Khi đồng minh tháo chạy ( Thư Nguyễn Văn Thiệu gởi quốc
hội và tổng thống Hoa Kỳ. )
(3) Trích: Tâm sự cờ vàng, thơ vô danh, diễn đàn interrnet.
Cực đoan là cụm từ nhằm chỉ những
đối tượng có suy nghĩ duy ý, họ thường xem những việc mà mình làm đều đúng và
không thể nhìn nhận sự việc một cách bao quát. Ngoài ra thì cực đoan cũng được
dùng để nói lên sự thái quá của một người bởi những hành động của họ như: Không
chịu chấp nhận sự thật, luôn cho rằng mình đang làm mọi thứ đúng hoàn toàn…
Mù quáng là mê muội, không còn
phân biệt được phải trái, đúng sai, là thiếu trí sáng suốt tới mức không biết
phân biệt phải trái, hay dở…
