NHỚ NGÀY 17/2 CŨNG CẦN NHỚ NGÀY MẤT NƯỚC KHÁC CỦA DÂN TỘC VÀO TAY KẺ XÂM LĂNG
Mấy hôm nay, nhân ngày 17.2, ngày
mà cách đây 43 năm Trung quốc xua quân xâm lược Việt Nam thì, trên diễn đàn mạng
của phía cờ vàng ba que, cả đám rận chủ trong nước thậm chí cả rất nhiều người
viết bài về cuộc chiến vệ quốc của Nhân dân ta. Tuy nhiên, có khác nhau về nhiều
góc cạnh...phía cờ Vàng chúng cố khoét sâu mối hận thù dân tộc để kích động
Nhân dân chống Tàu, bôi nhọ Đảng và chính quyền Nhà Nước Việt Nam và chúng
hoang tưởng tự sướng cho rằng, ba que mới là người yêu nước chân chính và trong
thâm tâm của những kẻ bán nước xưa, muốn nhà nước Việt Nam ngả hẳn theo Mỹ để
chống Trung Quốc...
Thế nhưng, nếu nhà nước Việt Nam
ngả theo chúng chống Trung Quốc, thân Mỹ thì chúng lại nói Cộng Sản Việt Nam
trước đánh, đuổi Mỹ giờ lại ôm chân Mỹ(nhục) và đương nhiên được hiểu chúng,
dân cờ vàng là chính nghĩa...nhưng, nếu, Việt Nam độc lập tự chủ không ngả về
bên nào thì chúng lại có cớ ngoác mồm nói Nhà nước Việt Nam hèn với giặc, tay
sai Tàu cộng...
Còn đối với đám rận trong nước,
năm nay, 2022 vì nhiều lý do mà lý do duy nhất là sợ vào lò nên chúng đã lên
nghĩa trang Vị Xuyên tỉnh Hà Giang để viếng Liệt sĩ hy sinh ở biên giới phía Bắc
năm 1979 đó là chuyện lạ của lũ đạo đức giả...bởi, những năm trước hễ cứ đến ngày
17.2...là chúng lại kéo nhau ra bờ Hồ Thủ đô để gây rối, chúng diễu hành chống Trung
Quốc thì ít chúng, bôi nhọ, vu cáo chống Đảng chính quyền nhà nước Việt Nam thì
nhiều, thậm chí, chúng đến Tượng Đài Lý Thái Tổ để dâng hương tưởng nhớ Thương Binh
Liệt sĩ chống Tàu để vu cáo chính quyền hèn với giặc, ác với dân...
Người dân Thủ đô và dư luận cả nước
biết tỏng âm mưu của chúng là gì? và người ta tự hỏi? tưởng nhớ Liệt sĩ chống Trung
Quốc sao không lên các Nghĩa trang phía Bắc để dâng hương... để tỏ lòng tri ân
mà lại diễu hành chống Tàu, dâng hương ở Tượng đài Lý Thái Tổ, hành vi đó đã
xúc phạm nhà Vua, trái đạo lý lẫn cả đạo nghĩa của dân tộc vì dâng hương tưởng
nhớ Liệt sĩ phải đúng nơi, không đúng chỗ....một câu hỏi nữa được đặt ra, tại
sao? chúng chỉ nhớ ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam 17.2.. để lên diễn đàn
kích động, chia rẽ, còn ngày thực dân, đế quốc cùng bè lũ Khơme đỏ xâm lược Việt
Nam, gây tội ác dã man thì đám rận “cố tình quên” và chúng không hề nhắc tới và
cả những người khác nữa liệu họ có còn nhớ không ngày mất nước của dân tộc ta ở
thế kỷ 20 vào tay quân xâm lược là những ngày nào?
Xin thưa, đó là những ngày:
- Ngày 1.9.1858: Pháp nổ súng xâm lược Việt
Nam tại Đà Nẵng. Bắt đầu cho một cuộc xâm lược Việt Nam kéo dài gần 100 năm đẫm
máu.
- Ngày 1.11.1955: Mỹ xâm lược Việt
Nam. Cuộc xâm lược kéo dài 20 năm vô cùng ác liệt trong lịch sử nhân loại với số
lượng lớn vũ khí hiện đại cũng như chất độc hóa học khổng lồ đổ xuống đầu nhân
dân Việt Nam.
- Sự kiện Vịnh Bắc Bộ ngày
4.8.1964: Mỹ bịa đặt Hải quân Việt Nam tấn công tàu Mỹ để lấy cớ tấn công, ném
bom phá hoại Miền Bắc.
- Hà Nội 12 ngày đêm: Ngày
18.12.1972, khi nhân loại chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ Noel và Tết thì Mỹ bất ngờ
đem bom đạn rải thảm Hà Nội, nhằm đưa Hà Nội về thời kỳ đồ đá. Cuộc phá hoại
kéo dài 12 ngày đêm giết chết biết bao người dân thường vô tội..."
Cuộc xâm lược của người Pháp và
người Mỹ ở Việt Nam suốt 30 năm đã giết hại hơn 5 triệu người dân vô tội, cả chục
triệu người bị thương, "Di chứng" của chiến tranh do thực dân, Đế quốc
gây nên đang day dứt, vẫn còn âm ỉ. Cả nước có gần 1,2 triệu liệt sỹ; gần
200.000 liệt sỹ chưa tìm thấy hài cốt; gần 300.000 hài cốt liệt sỹ chưa xác định
được danh tính, hàng triệu thương, bệnh binh mang trên mình thương tích, bệnh tật.
Nhiều thân nhân liệt sỹ vẫn từng ngày, từng giờ mong mỏi tìm được mộ phần của
người thân và di chứng của chiến tranh gần 4 triệu người nhiễm chất độc da cam
để lại di chứng sau chiến tranh nay vẫn còn quằn quạy trong đau đớn về cả thể
xác lẫn tinh thần, hàng triệu quả bom mình vẫn còn ẩn sâu trong lòng đất mà
hàng ngày vẫn lấy đi sinh mạng của người dân...., đất nước bị tàn phá tan
hoang, gần như trở lại thời kỳ đồ đá, liệu tội ác của thực dân, đế quốc có kém
hay dã man tàn bạo hơn Tàu?
Khẳng định một điều, ngày 17/2 cả
dân tộc này không quên và Nhân dân không bao giờ quên công ơn các Liệt sĩ đã hy
sinh vì nền độc lập tự do của tổ quốc cũng như sự bảo vệ trọn vẹn lãnh thổ,
giang sơn gấm góc của tổ tiên, cha ông để lại đó là điều không thể bàn cãi...chứ
đừng chỉ nhớ 17/2 ngày Trung Quốc xâm lăng... mà quên đi các ngày mất nước khác
của dân tộc dưới tay kẻ xâm lăng ở thế kỷ 20... là không công bằng rồi, lấy cớ
nhân ngày 17/2 để kích động gây thêm hận thù như đám rận, cùng đám ba que...là
không cần thiết và tác dụng ngược
Việt Nam đã từng trải qua nhiều
cuộc đấu tranh để giành độc lập, tự do cho đất nước, danh dự của quốc gia và chủ
quyền dân tộc, sau đó các cuộc chiến tranh vệ quốc, máu và nước mắt vẫn còn thấm
đẫm mảnh đất này, nỗi đau vẫn còn đó....Nhân dân ta quá thấu hiểu thế nào là
chiến tranh tàn khốc, mất mát đau thương và cũng quá hiểu thế nào là một ngày
có hòa bình và một nền hòa bình bền vững......
Vì thế chúng ta, là những công
dân yêu nước, Hãy, tin tưởng vào sự lãnh đạo khôn khéo, mềm dẻo của Đảng ta, Từ
triết lý “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” đến triết lý hành động của chủ tịch Hồ Chí
Minh.... một bài học quý giá mà chúng ta cần vận dụng trong công cuộc đấu tranh
lâu dài và bền bỉ để giữ vững nền hòa bình này cho tổ quốc đó mới là thượng
sách
Nguyễn Kim Khanh. (Xem bài viết gốc tại đây)
CUỘC CHIẾN BẢO VỆ TỔ QUỐC CỦA DÂN TỘC TA Ở BIÊN GIỚI PHÍA BẮC NĂM 1979 - KHÔNG KÍCH ĐỘNG HẬN THÙ NHƯNG KHÔNG THỂ QUÊN!
----------------
Ngày 17/2/1979, Trung Quốc mang đại
quân gần 60 vạn (600.000 quân) sang Việt Nam để “dạy cho Việt Nam một bài học”.
Họ dùng chiến thuật biển người và rất tự tin có thể “sáng ăn cơm Bắc Kinh, chiều
ăn cơm Hà Nội, tối ăn cơm Sài Gòn”, thế nhưng họ đã lầm, đã đánh giá quá thấp
tinh thần và lực lượng của ta và kết quả là Trung Quốc mới là kẻ phải học ta những
bài học xương máu.
Binh pháp Tôn Tử viết: “Người giỏi
dùng binh cần tránh nhuệ khí của địch, khi địch uể oải, mệt mỏi thì tấn công
chúng. Đó là phương pháp đối phó với khí thế của địch, hay quân nghiêm chỉnh của
ta đối phó với quân hỗn loạn của địch, lấy quân trấn tĩnh của ta đối phó với
quân ồn ào của địch, lấy quân nhàn nhã của ta đối phó với quán mệt mỏi của địch,
dùng phương pháp tiếp cận chiến trường của ta để đối phó với sự di chuyển từ xa
tới của địch, lấy quân no đủ của ta mà đối phó vối quân đói khát của địch.
Không nên đón đánh quân địch có đội hình chặt chẽ, không nên tiến công quân địch
có thế trận nghiêm chỉnh…”
Binh Pháp là do người tàu viết ra,
thế nhưng chính họ lại không chịu học tiền nhân của họ và chúng ta thì “biết địch
biết ta trăm trận trăm thắng”. Những ngày đầu, Trung Quốc thế như chẻ tre, và họ
bắt đầu ảo tưởng sức mạnh, trước khi bị chúng ta phản kích và tiêu diệt. Báo
Quân đội Nhân dân tháng 4 năm 1979 ước lượng tổng thương vong của quân Trung Quốc
là 62.500 người. Họ tháo chạy về nước mà chẳng dạy cho Việt Nam bài học nào
ngoài việc quân Trung Quốc thảm sát nhân dân ta ở các tỉnh biên giới phía bắc,
phá hoại nghiêm trọng cơ sở hạ tầng…
1. NGUYÊN NHÂN:
Trung Quốc cay cú vì Việt Nam hợp
tác toàn diện, là đồng minh của Liên Xô, mà Xô - Trung thì cơm không lành, canh
không ngọt; chúng ta từ chối thẳng thừng việc ký hiệp ước chống Liên Xô.
Trung Quốc cay cú vì quân đội ta
đánh tan Pôn Pốt, lực lượng tàn ác, diệt chủng do Trung Quốc nuôi dưỡng. Trung
Quốc đã dùng kế “vây Ngụy để cứu Triệu”, đánh Việt Nam để bắt buộc quân chủ lực
của chúng ta ở Campuchia phải quay về ứng cứu (kế này ngày xưa Tôn Tẫn dùng để
đánh bại và giết Bàng Quyên ở gò Mã Lăng, thời chiến Quốc bên tàu); với mong muốn
tạo điều kiện cho Pôn Pốt trỗi đầu dậy khi đại quân ta rút.
Trung Quốc chưa bao giờ muốn
chúng ta thống nhất; họ chỉ muốn Miền Bắc nước ta là nơi làm phên dậu cho họ
như kiểu Triều Tiên, phụ thuộc vào họ chứ chẳng hề muốn một nước Việt Nam thống
nhất, hùng mạnh. Họ đánh ta để làm suy yếu sức ta và nhầm tưởng rằng quân đội
chủ lực ta đang ở Campuchia thì chúng ta dễ dàng bị thôn tính.
Thời kỳ này đất nước Trung Quốc
đang cần đổi mới, họ bắt tay với Mỹ để phát triển kinh tế và họ chứng minh cho
Mỹ thấy thiện chí của họ đối với Mỹ, họ đánh đất nước vừa khuất phục người Mỹ để
thỏa lòng Mỹ.
2. TRUNG QUỐC TỪ KẺ ĐÒI ĐI DẠY HỌC VÀ CUỐI CÙNG TRỞ THÀNH HỌC TRÒ “TIỂU HỌC” TRÊN CHIẾN TRƯỜNG VIỆT NAM!
Trung quốc với lợi thế về người
và số lượng vũ khí, khí tài hung hăng tiến sang như muốn ăn tươi nuốt sống
chúng ta nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì chỉ là con đom đóm nếu so với ánh
trăng rằm Đại Việt Nam. Chúng ta vừa khuất phục người Pháp, Mỹ, kinh nghiệm chiến
tranh nhân dân đã ăn vào máu người dân; Quân ta chủ yếu là bộ đội địa phương và
dân quân du kích đã nướng chín hơn 62.500 quân tàu. Buộc chúng phải rút về nước
khi cụ Tôn Đức Thắng vừa ra lệnh tổng động viên và đại quân ta đang tiến về nước
từ Campuchia. Nếu chậm trễ trong việc rút quân thì có lẽ chặt hết cây trên núi
Thái Sơn cũng không đủ làm quan tài chôn quân bành trướng vì họ không phải là đối
thủ của Bộ đội chủ lực chúng ta, những người lính thiện chiến nhất thế giới thời
kỳ đó.
Không quân Trung Quốc không dám xuất
kích vì họ hiểu rõ J16, J17 không phải là đối thủ của Mic21, Sam2, Sam3. Họ hiểu
rằng nếu mang không quân xâm lược Việt Nam thì quy mô chiến tranh sẽ lớn lên; họ
không muốn sa lầy rồi chết thảm như Pháp, Hoa Kỳ. Họ khiếp sợ lưới lửa phòng
không ở miền Bắc, nơi đã từng biến niềm tự hào của không lực Hoa Kỳ thành đồ
nhôm.
3. VÌ SAO TRUNG QUỐC KHÔNG DÁM
MANG QUÂN VÀO THỦ ĐÔ HÀ NỘI:
Trung Quốc không dám mang quân xuống
Hà Nội vì nếu làm thế thì quy mô cuộc chiến sẽ đẩy lên rất to. Người Việt Nam sẽ
tử chiến để bảo vệ Thủ đô. Trong lịch sử đã có những lần người Trung Quốc chịu
thất bại tủi nhục khi mang binh từ Lạng Sơn xuống Thăng Long, tuyến đường này
không còn có nhiều núi đồi, nhìn có vẻ thuận lợi nhưng lại là cái bẫy đối với kẻ
xâm lược. Liễu Thăng thời nhà Minh bị triệt đường vận lương, bị phục kích và mất
đầu khi giao chiến với quân đội của vua Lê Thái Tổ là ví dụ điển hình.
Nếu Trung Quốc liều lĩnh mang
binh vào Hà Nội, chắc chắn Liên Xô có đủ thời gian để tập kích biên giới phía Bắc
của họ. Lúc đó Xô - Việt là đồng minh chiến lược, có hiệp ước tương trợ lẫn
nhau.
Họ sẽ phải đối diện với bộ đội chủ
lực của ta, lúc này đã di chuyển từ Campuchia về. Bộ đội ta anh dũng, thiện chiến,
kinh nghiệm trận mạc đầy mình. Pháp, Mỹ còn thua chạy dài thì Trung Quốc chẳng
là gì. Chưa kể lực lượng dự bị động viên, dân quân du kích dồi dào của ta lúc
đó. Nếu xuống Hà Nội thì đó sẽ là nghĩa trang vạn lý dành cho quân bành trướng.
Vũ khí, khí tài của Trung Quốc thời
đó lạc hậu, kém xa ta. Với địa hình đồng bằng, hoả lực phát huy tối đa, Trung
Quốc sẽ bị nướng chín. Hơn nữa, họ sẽ bị triệt đường vận lương, bị chia cắt và
chết vì đói.
Từ kẻ đòi “dạy cho Việt Nam bài học”,
Trung Quốc trở thành “người học trò” trước lực lượng chủ đạo là dân quân du
kích gồm các cụ, các mẹ, các chị và bộ đội địa phương. Họ bị chặn đánh không kịp
thở, quân đội thì ô hợp, thiếu kinh nghiệm chiến đấu; vũ khí tuy nhiều nhưng
không hiện đại bằng chúng ta; là kẻ xâm lược, bành trướng nên quân tàu không có
khí chí chiến đấu. Chiến tranh biên giới phía Bắc là nơi quân tàu bộc lộ nhiều
điểm yếu chí tử và họ thất bại là sự tất yếu.
Song hổ giao tranh, tất hữu nhất
thương; chúng ta chiến thắng nhưng các tỉnh biên giới bị tàn phá nặng nề; chúng
ta hy sinh nhiều của, nhiều người và phải mất nhiều năm mới khắc phục được hậu
quả chiến tranh và đến 1991 ta mới bình thường hóa quan hệ với họ. Chiến tranh
là điều không ai muốn vì khi nó xảy ra thì ngọc đá đều tan. Ôn lại lịch sử chứ
không kích động hận thù. Ôn lại để càng thêm yêu quý giá trị của hòa bình, tri
ân cha ông đã hiến máu xương để có ngày hôm nay. Tất nhiên, chủ quyền quốc gia
là bất biến, là bất khả xâm phạm; nếu có bất cứ thế lực nào muốn xâm lược nước
ta thì chắc chắn hào khí Việt Nam lại trỗi dậy và cái kết cho kẻ xâm lược sẽ đắng
như cái cách mà người Pháp, Mỹ, Trung Quốc từng nhận./.
-----------------
Lão chăn bò. (Xem bài viết gốc tại đây)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét